Level 200 : "Nhà"

  • {$one}
  • {$two}
  • {$three}

Information

Đã một thời gian rồi, phải không?

Name: "Nhà"
Author: Hazarral
Rating: 4/4
Created at: Tue Dec 14 2021

SURVIVAL DIFFICULTY: Class 0
🔶 Safe
🔶 Secure
🔶 Devoid of Entities

Level 200 là Nhà.
Được phát hiện vào ngày — a, điều này đúng là vô nghĩa mà. Dù con mới đến đây, nhà vẫn sẽ luôn ở bên con thôi.
Hãy ngồi xuống đi, có nhiều điều để nói lắm đấy.

Mô Tả

Level 200 là thị trấn nhỏ tuyệt vời nhất con từng đến. Nó không quá lớn, và chắc chắn cũng không quá nổi bật.

Mọi người đều ở đây. Họ cũng giống như ta và con. Khoảng 4000 người. Con sẽ sớm quen họ thôi. Từng người một. Họ rất tốt bụng, tốt đến mức có thể làm lơ cái mùi khét từ tai con, làm lơ được âm thanh yêu ớt của một diện mạo đã vỡ tan từ bầu trời..

Con đã có một chuyến đi rất dài rồi nhỉ? Bọn ta biết mà. Trông con thật kiệt sức, mệt mỏi làm sao. Quần áo rách rưới, không được ăn uống, da thịt vẫn còn đó. Những điều đó, không dễ để phát hiện đâu nhỉ?

Cùng nhau đi dạo một chuyến nào.

Căn Cứ, Tiền Đồn và Cộng Đồng Gia đình và những người bạn

Ông Joe Vee, vẫn hoạt động trong khu ăn sáng ấy, vẫn phục vụ những con người đó, ngày này qua ngày khác. Ông đã làm việc được 60 năm rồi. Con có nhớ mình đã đến đó trước khi đến trường, vào những ngày bầu trời trong xanh ảm đạm và không khí lạnh làm nứt nẻ đôi môi không? Con nhớ mà, phải không? Người đàn ông ấy đã dồn cả trái tim và tâm hồn của mình vào món ăn đó. Đó là di sản của ông ấy. Máu thịt của ông ấy..

Ông đã cầm bát súp đó được 30 ngày. Nó cũng đã bắt đầu vữa ra mất rồi.

Kia là ngôi trường. Với đủ thời gian, nó có thể là ngôi trường của con, như cách con nhớ về nó. Con còn nhớ lúc con đã đến Space Camp tại phòng thí nghiệm khoa học và được gặp Sarah Palmer chứ? Con còn nhớ là cô ấy đã thách con một mình đi vào tầng hầm và con đã làm theo do con vẫn còn thơ dại và mới 10 tuổi, và đó là người con gái đầu tiên con để mắt đến không? Con còn nhớ dưới đó lạnh lẽo và tối tăm như nào không? Sâu, sâu và rất sâu. Con nhớ mà. Con đã rất hạnh phúc khi ra khỏi đó, để nhìn thấy ánh sáng mặt trời một lần nữa. Để trở về Nhà.

Nếu con chẳng thể biết gì khác nữa, con có thể đã cho rằng bản thân đã gục ngã ở đó rồi.

Ta tự hỏi Sarah Palmer đang làm gì vào lúc này? Con có thể tìm hiểu, nếu con muốn. Tất cả những gì con phải làm là nhớ lại. Mang cô ấy về bên con.

Sự mục rữa đang ở đây. Mặc kệ nó đi. Nó chỉ lớn dần khi con chú ý đến mà thôi.

Còn một điểm dừng nữa con cần phải đến.

Đó là nhà. Con biết, rằng nơi này đã từng rất đẹp đẽ và nguyên sơ. Giờ đây, các vệt sơn và bức tường này đã trở nên quá mỏng rồi. Nó chưa phải là một nơi đã nên hình nên dạng. Con có thể làm cho nó tốt hơn. Xin con hãy nhớ nó đã từng trông như thế nào. Mẹ của con sẽ đưa con dạo quanh khu phố vào những buổi chiều hè, một niềm hạnh phúc chân trong sáng và thuần khiết khi tới ngày sinh nhật, cảm giác ra sao khi không lo nghĩ đến việc sống chết hay vỡ vụn thành triệu mảnh. Con nhớ mà.

Đã từng có quãng thời gian tất cả điều này là sự thật, và con có thể giúp chúng ta mang nó trở lại. Chúng ta ở đây vì con.

Sự mục rữa khi chỉ lớn dần khi con không ở đây.

Nó đang lớn dần trong ngôi nhà của chúng ta, trong công việc của chúng ta, trong cơ thể của chúng ta. Chúng ta đã già rồi. Thị trấn này cần một sự tươi mới. Chúng ta đã quá già rồi, sẽ thật khó để giữ chúng ta thành một thể. Đừng nhìn chằm chằm vào cô Garcia nhé, không là cô sẽ bị tách làm hai đấy. Cô ấy sẽ bị xẻ dọc thành hai phần.

Bắt đầu gây dựng, nhào nặn. Chúng ta có thể thích nghi. Chúng ta có thể trở thành bất kì điều gì con muốn, và chúng ta biết con muốn gì ngay từ giây phút con đặt chân đến đây. Hãy chặn đứng sự thối rữa. Như cách mà con nhớ, bất cứ điều gì con muốn, bất cứ khi nào. Con có quyền kiểm soát ở đây. Tất cả những gì chúng ta cần chính là con nhớ.

Vậy nên hãy ở lại với chúng ta.

Ở lại.

Đằng sau con. Mọi người đều ở đây.

Lối Vào Và Lối Thoát

Con cần gì phải quan tâm đến điều đó chứ?


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.