Information

cảnh tượng này thật đẹp, phải không?
Author: Palamiu GD
Rating: 2/2
Created at: Fri Jul 24 2026
{$title}Ngôn ngữ:
bạn đang đứng bên bờ vực thẳm.
có thể đó là một vách đá có thật ngoài đời, hoặc cũng có thể chỉ là một bờ vực trong tâm trí. nhưng ngay lúc này điều đó chẳng còn mấy ý nghĩa, bởi mọi ngả đường đều dẫn về cùng một cái kết.
câu hỏi đặt ra là: bạn có nhảy xuống không?
phải chăng vì bạn vừa đánh mất một thứ gì đó, hoặc một ai đó mà mình hết mực yêu thương? Phải chăng những nỗ lực trong tuyệt vọng nhằm bấu víu lấy chút cảm giác và ý nghĩa sống đều đã thất bại? phải chăng hậu quả từ những việc bạn làm đang dần hiện hữu? hay có khi chẳng vì lý do gì cả. có muôn vàn nguyên do đẩy bạn đến quyết định này, và lý do nào cũng đều có sức nặng như nhau, bởi chúng đều dẫn về cùng một cái kết.
vì thế, câu hỏi ấy vẫn còn lơ lửng: bạn có nhảy xuống không?
bạn đã nghĩ về họ, những người mà bạn bỏ lại phía sau. trái tim họ sẽ tan vỡ. cuộc đời họ sẽ thay đổi mãi mãi. tương lai mà bạn từng mơ ước sẽ không bao giờ thành hiện thực nữa. bố bạn sẽ nghẹn ngào không thốt lên lời. mẹ bạn sẽ chìm trong đau buồn. bạn thân nhất của bạn sẽ mãi mãi bị dày vò bởi cảm giác tội lỗi vì đã không làm đủ tốt. hoặc sẽ chẳng có ai cả, nếu đó là lựa chọn mà bạn tin tưởng. nhưng nó không còn quan trọng với bạn nữa, đó không còn là nơi mà bạn muốn đến.
bạn vẫn do dự, nhưng câu trả lời đang ở rất gần rồi.
trái tim bạn đập liên hồi. chính là lúc này, thời khắc này đây.
không còn lựa chọn nào khác, nỗi đau quá lớn. sự tồn tại chẳng còn đáng giá trước nỗi đau khổ tận cùng. điều này sẽ xoa dịu nó. điều này sẽ chấm dứt nó.
dẫu sao thì mặt đất dưới chân bạn cũng mong manh.
và bạn quyết định. bạn sẽ nhảy xuống.
và rồi mọi chuyện
s
ẽ
ổ
n
c ả h
t ô i
đó là những gì mà bạn tự nhủ với bản thân.
"có gì đó không ổn", bạn nghĩ.
"đáng lẽ giờ mình phải đâm vào thứ gì đó rồi chứ?"
"sao khung cảnh chẳng thay đổi gì sau nhiều giờ?"
"mình đang ở đâu?"
"chuyện gì đang xảy ra vậy?"
"bao giờ chuyện này mới kết thúc?"
một trò đùa độc ác và tàn nhẫn mà bạn lại là người phải trả giá. điều này không phải là lỗi của bạn, mọi thứ đều nằm ngoài tầm kiểm soát của bạn rồi.
một cú rơi tự do không hồi kết. không phải là sự giải thoát mà bạn hằng mong ước.
thay vào đó, chỉ còn nỗi đau đớn tột cùng khi không biết bao giờ chuyện này mới chấm dứt.
chỉ còn nỗi sợ hãi về những gì sắp xảy ra.
chỉ nhận ra rằng đến lúc đó mọi người sẽ quên bạn mất rồi.
chỉ có nỗi hối tiếc tột cùng mà bạn sẽ chẳng bao giờ xua tan được.
vì thế, một câu hỏi mới nảy sinh:
"tại sao mình lại nhảy?"
đó là tất cả những gì bạn nhìn thấy.