Information
Name: Lời Nhắn Từ Phía Bên Kia
Author: Kronox Tran
Rating: 5/5
Created at: Tue Oct 08 2024
Mã vật thể: SCP-2922
Phân loại: Euclid
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: SCP-2922-A phải được duy trì tại Khu vực-2922. Ít nhất một nhân viên thuộc Dự án Corbenic phải luôn sẵn sàng để trả lời những cuộc gọi tới từ SCP-2922-A 24 giờ một ngày.
Nghiên cứu của SCP-2922-B về SCP-2922-C sẽ tiếp tục được giữ ở cấp độ ưu tiên Delta đối với Tổ chức.
Chi tiết về quá trình cấy ghép SCP-2922 sẽ được giới hạn đối với các nhân sự nội bộ của Dự án Corbenic.
Quá trình tuyển chọn các cá nhân để cấy ghép SCP-2922 nhằm thay thế SCP-2922-B đang được tiến hành.
Mô tả: SCP-2922 là một phương thức giúp ý thức con người có thể kết nối, giao tiếp qua điện thoại. Khi một cá nhân được cấy ghép SCP-2922, họ có thể liên lạc tới số điện thoại được thiết lập trước bất cứ khi nào. Cách thức giúp chiếc điện thoại nhận được những cuộc gọi này là chưa hoàn toàn được hiểu rõ do nó không liên quan tới việc sử dụng tín hiệu viễn thông thông thường
SCP-2922 được phát triển bởi Tập đoàn ██████, với mục tiêu ban đầu là một ứng dụng điện thoại mới lạ. Dự án sau đó đã bị hủy ngay lập tức khi phát hiện ra thần giao cách cảm đã được sử dụng thay vì song điện từ tự nhiên của não. Mặc cho bản chất là một ứng dụng trên điện thoại, máy bàn cũng có thể được sử dụng để đặt làm số điện thoại nhận cuộc gọi đến.
SCP-2922-A là một chiếc điện thoại thuộc hãng █████████ với mẫu hiệu thường được sử dụng trong các môi trường công sở. Số điện thoại của nó là [DỮ LIỆU BỊ XÓA], hiện là số nhận các cuộc gọi đến từ SCP-2922-B.
SCP-2922-B là một tiến sĩ thuộc Tổ chức, Ts. Janet Spiegel, người đã tình nguyện để cấy ghép SCP-2922.
SCP-2922-C là địa điểm hiện tại của SCP-2922-B sau ngày 25/11/14, được cho rằng là một vùng ngoại không gian.
Phụ lục 1 – Dự án Corbenic: vào ngày 25/11/14, hai tháng sau khi được cấy ghép, SCP-2922-B đã thiệt mạng trong một vụ tai nạn xe. Hai tiếng sau, một cuộc gọi đã được gọi tới SCP-2922-A.
Ts. ██████: Xin lỗi, nhầm số rồi—
SCP-2922-B: Cảm ơn trời, anh nghe máy rồi. ██████ đúng không? Janet đây.
Ts. ██████: Bọn tôi không có thời gian cho mấy cuộc gọi trêu người như này đâu.
SCP-2922-B: Ts. Janet Spiegel, email thuộc Tổ chức là jspiegel01, mật khẩu là ████████████, mã số căn cước ███-██-████. Hỏi thật này. Tôi đã chết chưa?
Ts. ██████: Đợi chút, tôi phải kiểm tra lại các thông tin đó đã.
(đã xác nhận)
Ts. ██████: … Chúng tôi vừa nhận được thông tin, cảnh sát nói xe của cô bị tông trực diện vào bên mạn xe bởi một gã say xỉn nào đó và cô đã thiệt mạng trên đường đến bệnh viện. Nhưng nếu cô đang thực hiện cuộc gọi đến đầu số này, cô chưa thể chết được!
SCP-2922-B: Tai nạn xe hơi ư? Thôi thì ít ra nó cũng có lý. Thứ cuối cùng tôi nhớ được là mình đang lái xe qua một cơn mưa tầm tã, còn giờ thì tôi lại đang trần truồng giữa một sa mạc với…
(SCP-2922-B ngập ngừng)
Ts. ██████: Janet? Trả lời đi, Janet!
SCP-2922-B: Xin lỗi, có vẻ như… tôi thực sự đã chết rồi, và dù nơi này có là gì đi chăng nữa thì có lẽ tôi sẽ không thoát ra được, không bao giờ. Giờ tôi cần phải giúp bản thân bình tĩnh lại đã. Tôi sẽ cập nhật thông tin về hiện trạng của mình sau, tôi hứa đấy, nhưng bây giờ có lẽ tôi cần chút thời gian để tiếp nhận điều này. Anh biết đấy, kiểu như tiếc thương cho bản thân gì đó…
Ts. ██████: Tôi hiểu rồi, hãy cố gắng giữ bình tĩnh và liên lạc lại với chúng tôi khi có thể. Chúc may mắn.
SCP-2922-B: Ừ, cảm ơn anh. Có lẽ tôi sẽ cần điều đó.
(SCP-2922-B cúp máy)
Nỗ lực truy vết địa điểm nơi thực hiện cuộc gọi không cho ra kết quả.
Phụ lục 1 – Dự án Corbenic:
Theo lệnh của Hội đồng O5, Dự án Corbenic đã yêu cầu SCP-2922-B khám phá và làm rõ về các đặc điểm tự nhiên của SCP-2922-C.
Bản ghi Dự án Corbenic:
Bản ghi-02
Ts. ██████: Bầu trời ở đó trông như thế nào?
SCP-2922-B: Tối. Rất tối. Bầu trời có màu xanh lục của bờ biển vào buổi tối. Mây đen bao phủ. Không có sao. Nhưng nó cũng không giống như bây giờ đang là buổi tối. Tôi còn không biết nơi này có ngày hay đêm không nữa. Có một vài… mặt trăng trên kia tôi nghĩ vậy? Ba mặt trăng màu trắng.
Ts. ██████: Có mặt trời ở đó không?
SCP-2922-B: Không, tôi nghĩ hiện tại chỉ có mấy cái mặt trăng này thôi.Ts. ██████: Nhiệt độ thì sao?
SCP-2922-B: Lạnh. Tôi đoán nó tầm khoảng 10 độ celcius. Nhưng ít ra hiện tại không có gió, nên vẫn khá là ổn.
Ts. ██████: Còn dạng sống nào khác không?
SCP-2922-B: Không. Không động vật. Không con người. Không có gió. Không có bất kì âm thanh nào. Tất cả mọi thứ đều tĩnh lặng. Đến mức mà tiếng thở của tôi còn cảm thấy to.
Ts. ██████: Cô có thể thở được hả?
SCP-2922-B: Ừ. Cơ thể tôi vẫn nguyên vẹn, hoặc ít nhất có thể nói là bản sao của cơ thể tôi.
Ts. ██████: Cô cảm thấy thế nào rồi?
SCP-2922-B: Về mặt tinh thần hay là về thể chất? Nếu là vế trước thì nói thật, nó vẫn khá là tệ.
Ts. ██████: Vế sau thì sao?
SCP-2922-B: Tôi không cảm thấy đau đớn… không thấy đói. Tôi cũng cảm thấy mình chẳng cần phải làm việc gì cả. Tôi – nghe này, liệu tôi có thể nói chuyện với chồng mình được không?
Ts. ██████: Để tôi gửi nó lên cho các O5 duyệt.
SCP-2922-B: Được rồi, hãy nhấn mạnh vào việc đó nếu có thể. Tôi thật sự vô cùng nhớ anh ấy.
Ts. ██████: Rõ rồi. Tôi nghĩ anh ấy cũng đang vô cùng nhớ cô.
SCP-2922-B: Hay là thế này đi. Tôi sẽ đi tiếp, theo một đường thẳng, về đúng một hướng, trong một khoảng thời gian rất dài. Một khi tôi thấy cái gì đó ngoại trừ cát và cát thì tôi sẽ liên lạc lại với anh.
Ts. ██████: Nghe ổn đấy, chúng tôi sẽ ở đây nếu có phát hiện ra điều gì đó mới.
(SCP-2922-B cúp máy)
Bản ghi-03
SCP-2922-B: Anh có đó không?!
Ts. ██████: Janet, cô có thông tin gì mới không?
SCP-2922-B: Có đấy, và đó là một đống thứ kỳ dị luôn. Tôi đang tiến gần tới chân của vài ngọn núi. Đã bao lâu rồi từ lần cuối tôi gọi vậy?
Ts. ██████: Năm ngày.
SCP-2922-B: Tôi cũng không cảm thấy mệt hay đói luôn, thật kỳ lạ. Dù sao đi nữa thì tôi nghĩ mình đã tìm thấy một dạng sống khác. Tôi đoán vậy.
Ts. ██████: Con người ư?
SCP-2922-B: Ngoại trừ việc đều là động vật hai chân và có vú thì nó chẳng có gì giống con người cả. Nó to hơn cả các ngọn núi xung quanh – tôi ước chừng nó cao khoảng 2,000 mét. Di chuyển chậm chạp. Nó chui ra khỏi dãy núi sau khi tôi nghe thấy một tiếng trống dài và chậm. Toàn thân nó được bao phủ bởi một bộ lông đen tuyền, màu sắc duy nhất khác biệt trên đó là đôi mắt phát ra ánh sáng trắng như thể là đèn pha. Tôi không nghĩ là nó có miệng. Tuy nhiên, tôi nghĩ là mình đã có thể xác nhận rằng đây là một dạng gì đó của kiếp sau, hoặc chính là kiếp sau. Nó đã dẫm lên tôi.
Ts. ██████: Nó tấn công cô sao?
SCP-2922-B: Tôi nghĩ là vì nó tò mò thôi. Nó muốn thử xem tôi có thể chịu được sức nặng như nào đến từ bàn chân của nó. Nó không tức giận. Tôi còn dám cá là nó còn cố tỏ ra lịch sử trong việc dẫm nát tôi, theo cái kiểu ngu ngu ngơ ngơ của nó.
Ts. ██████: Cô bị dẫm nát nhưng vẫn có thể nói chuyện với bọn tôi ư?
SCP-2922-B: Mọi vết thương đều được phục hồi ở đây. Đau như bị quẳng xuống dưới 9 tầng địa ngục vậy, nhưng da và xương của tôi đã hồi phục lại như ban đầu chỉ sau vài giây.
Ts. ██████: Vậy cái con linh trưởng này đang ở đâu rồi?
SCP-2922-B: Nó hướng về phía sa mạc rồi. Có vẻ nó cũng lạc lối như tôi ở đây vậy… tôi thấy lửa ở phía thung lũng nhỏ bên kia. Có vẻ như là từ lửa trại được dựng lên bởi con người… Người. Tôi thấy họ ở phía kia rồi.
Ts. ██████: Có bao nhiêu người?
SCP-2922-B: Hàng trăm. Có vẻ họ đều tụ tập lại ở cái thung lũng này. Tất cả đều trần truồng. Một vài trong số họ bị chôn từ phần hông trở xuống. Họ làm vậy để làm quái gì nhỉ?
Ts. ██████: Họ có biểu hiện gì giống như đau đớn không?
SCP-2922-B: Không. Tôi đoán là họ tự nguyện làm vậy. Kiểu,họ cảm thấy thanh thản và đang muốn thư giãn vậy.
(SCP-2922-B ngập ngừng)
SCP-2922-B: Có lẽ tôi sẽ là một trong số họ sớm thôi.
Ts. ██████: Bình tĩnh đi.
SCP-2922-B: Nghe này – Tôi đã cho anh thông tin về những thứ mà anh có thể không bao giờ tưởng tượng được trong suốt thời gian làm việc tại Tổ chức. Tôi chỉ cần một thứ để đổi lại đó chính là để cho tôi được nói chuyện với chồng của mình.
Ts. ██████: Tôi đã trao đổi lại với các O5 rồi. Những người duy nhất mà cô được phép nói chuyện là những nhân sự trực thuộc Dự án Corbenic.
SCP-2922-B: Vậy thì tuyển dụng anh ấy đi.
Ts. ██████: Anh ta chỉ có một duy nhất một bằng cấp về lịch sử học. Tôi không nghĩ là anh ấy sẽ trụ nổi trong ngành này nếu chỉ có như vậy.
SCP-2922-B: Khốn kiếp.
(SCP-2922-B cúp máy)
Bản ghi-04
SCP-2922-B: Tin tốt đây.
Ts. ██████: Nói đi?
SCP-2922-B: Một chiếc xe ngựa đã đến khu trại của con người, nó được điều khiển bởi một gã mặc áo choàng trắng và một con ngựa làm từ xương. Hắn nói rằng chúng tôi sẽ được đưa đến "Thượng Giới". Cơ bản là chúng tôi sẽ được đến Thiên Đàng.
Ts. ██████: Nghe thú vị đấy. Nhưng cô có vẻ không quá hài lòng về việc đó thì phải?
SCP-2922-B: Ừ, chắc là vậy.
(SCP-2922-B cúp máy)
Phụ lục 2: Sau Bản ghi-04, không còn lần liên lạc nào được thực hiện bời SCP-2922-B trong suốt 7 tháng tiếp theo. Nhiều nỗ lực đã được thực hiện nhằm liên lạc với SCP-2922-B. Tất cả đều đã thất bại. Dự án Corbenic bị gián đoạn cho đến khi một thư thoại được gửi tới SCP-2922-A.
Bản ghi-05
(Bắt đầu ghi âm thư thoại)
SCP-2922-B: Đây là Janet. Tôi đã theo dõi nỗ lực của các người trong việc truy lùng dấu vết của tôi - điều đó giúp ích rất nhiều khi mà tôi đã nhận được sự giúp đỡ của [DỮ LIỆU BỊ XÓA] thứ bảy. Tôi đã cho các người biết có một cánh đồng lau sậy, nơi mà mọi người sống hạnh phúc mãi mãi về sau, vậy mà các ngươi vẫn muốn thêm nữa ư? Tại sao? Để làm gì? Để các người có thể có thêm cái cớ để chết đi một cách nhẹ nhàng ư? Để các người có thể bỏ qua bao nhiêu cuộc huấn luyện rồi nhảy vào những nhiệm vụ tiếp theo một cách mù quáng à? Lũ hèn nhát.
Nghe này, tất cả mọi thứ đều là thật, kể cả việc tử thần đã tới trên chiếc xe ngựa đó. Thậm chỉ là cả con khỉ khổng lồ lông lá cũng hoàn toàn không phải là tôi dựng lên đâu. Còn sau đó thì, sự thật còn phức tạp hơn rất nhiều, và đây là một điều kiện đơn giản mà tôi muốn các anh thực hiện để đổi lại thông tin ấy, thông tin về những gì thật sự xảy ra sau khi con người chết đi. Tôi muốn được nói chuyện với chồng của mình. Còn nếu các người để nỗi sợ hãi lấn át sự thèm khát tri thức của bản thân để rồi không nghe theo, thì tôi sẽ biết. Và rồi, các người sẽ không bao giờ biết.
Ts. Janet Spiegel, cố vấn của [DỮ LIỆU BỊ TÁC ĐỘNG] kẻ Bất Khả Xuyên Thủng, kết thúc.
(Bản ghi âm kết thúc)
Vào ngày 14/6/15, ĐĐNCĐ Psi-8 "Những Kẻ Bịt Miệng" đã đột kích vào nhà của Herman Spiegel, chồng của Ts. Janet Spiegel, sau khi điều tra được một thư thoại ẩn danh có nguồn gốc giống với thư thoại nhận được trên SCP-2922-A. Sau khi phát hiện, Spiegel đã ngay lập tức ném chiếc điện thoại vào tường nhằm mục đích tiêu hủy bằng chứng và rồi bị bắn hạ. Chiếc điện thoại vẫn còn nguyên vẹn và Tổ chức thu được thư thoại dưới đây.
(Bắt đầu ghi âm thư thoại)
SCP-2922-B: Herm, là em đây. Em biết rằng anh sẽ có nhiều thắc mắc, nhưng anh đang đứng ở đó với bộ đồ ngủ bằng lụa óng mượt của mình và nhìn vào điện thoại như thể thắc mắc liệu mình có phát điên hay không. Bây giờ hiện là 3:54 sáng ở chỗ của anh. Em là Janet, và em đang liên lạc với anh từ thế giới bên kia. Anh không nghe nhầm đâu.
Giờ thì nghe kĩ này, vì thật sự rất khó khăn để gửi tin nhắn này tới số điện thoại khác mà không phải SCP-2922-A và ma thuật của [DỮ LIỆU BỊ TÁC ĐỘNG] kẻ Không Thể Xuyên Thủng chỉ có thể làm được đến mức này thôi – nhưng ông ta thân thiện hơn vẻ bề ngoài đấy, tin em đi.
Nhưng điều đó không quan trọng – vài kẻ từ đội đặc nhiệm cơ động của Tổ chức đang hướng tới nhà của chúng ta và họ sẽ đến nơi trong khoảng mười phút nữa. Em biết được điều này, em có thể nhìn thấy nó. ĐĐNCĐ Psi-8 đang nhắm vào anh, kiểu như lũ đặc nhiệm mật các thứ ấy, họ không bao giờ bắt giữ tù binh đâu. Họ sẽ thủ tiêu anh.
Nghe này, em biết là anh đang rất sợ hãi. Em ước rằng mình có thể ở ngay đó với anh. Người vợ quá cố của anh đang nói rằng anh sắp chết, và điều đó chắc sẽ dọa anh sợ chết khiếp, nhất là khi anh còn là một người không tin vào tôn giáo. Nhưng em có thể chắc chắn với anh rằng – chúng ta có kiếp sau. Có hàng triệu kiếp sau. Vô cùng vô cùng nhiều, em là một trong số những người được ưu ái, và anh cũng có thể tới đây với em nếu anh nghe theo chỉ dẫn này.
Thật sự rất khó để nói về cuộc hành trình này mà không tiết lộ toàn bộ mọi bí mật, nhưng anh đã sẵn sàng cho nó suốt cuộc đời của mình rồi. Anh đã được chỉ dẫn suốt thời gian qua, chỉ là anh không nhận ra mà thôi. Hãy nhớ lại những kí ức quý giá nhất của mình. Đây không phải địa ngục, thiên đàng, cũng không phải cái kết. Đây là bài kiểm tra cuối cùng.
Anh chỉ cần nhớ ký những thứ sau đây – thứ nhất, không bao giờ chùn bước. Em biết anh có thể tìm được em, anh là người đàn ông mạnh mẽ nhất và dũng cảm nhất em từng biết. Thứ hai, đi theo mặt trăng ở bên tay trái, tới Thung lũng của những Kẻ Du Mục, hỏi cái cây ba mặt rằng “gián điệp” đã đi đâu rồi. Nói chung mọi việc sẽ có lí hơn một khi anh tới được đó.
Thứ ba, KHÔNG được kích động các thực thể khác. Nếu một Kẻ Du Mục muốn giết anh, cứ để nó làm vậy. Anh sẽ được phục hồi thôi, không sao đâu. Có vẻ như đó là cách mà chúng “chào hỏi”. Em cũng từng bị rồi – mọi thứ không thể chết ở đây, nhưng còn có thứ còn tồi tệ hơn cả cái chết. Bất kể như thế nào, không bao giờ để bản thân bị “trả lại” bởi lũ Du Mục hoặc Tám [DỮ LIỆU BỊ TÁC ĐỘNG]. Em không thể giải thích mà không khiến anh bị ảnh hưởng, nhưng anh sẽ không muốn nó xảy ra với mình đâu. Thứ tư, và cũng là quan trọng nhất—
Chết tiệt. Chúng đến trước cửa nhà rồi. Nhớ những gì em đã dặn. Xóa cái thư thoại này đi, đập nát chiếc điện thoại này ra, đừng bao giờ để chúng biết.
Em có [DỮ LIỆU BỊ TÁC ĐỘNG] kẻ Bất Khả Xuyên Thủng giúp đỡ và ông ấy sẽ làm mọi điều có thể để giúp anh trên chuyến hành trình. Nói thật thì, ông ấy cũng đặt niềm tin vào anh, và đó thật sự là một điều rất tuyệt vời vì nó đến từ một nhân vật quyền lực như ông ta.
Em sẽ dõi theo anh. Dù kết quả có như thế nào, em vẫn yêu anh đến mãi mãi về sau.
(Bản ghi âm kết thúc)
Sau Bản ghi-06, Chiến dịch Galahad đã đi vào trạng thái hoạt động.