SCP-6970

Information

Điểm-12, Điểm làm việc trong mơ!

Logo chính thức đây!

Hội trường McDuhall. Tinh hoa kiến trúc.

Hơi chật chội tí, nhưng còn thoải mái chán so với mấy chỗ khác.

Đây là cái gì?

Nên nhớ, chúng tôi luôn chào đón bạn trở về.

Author: HatsuJourvern
Rating: 3/3
Created at: Thu Jun 18 2026

Đây là bài SCP thứ hai của tôi. Một dạng bài phá format? Và đây Trang Tác giả của tôi!

Chào mừng đến với Phòng ban Thuyết phục Bất thường (DAP), chắc hẳn là giờ bạn đang hăng máu lắm rồi ha! Vì tôi cũng thế!

Tôi Dhalia.aic, độc nhất vô nhị! Tôi sẽ là một người bạn, một người tri kỉ kiêm giám sát viên quá trình chuyển giao công việc! Nếu cần giúp gì thì cứ việc gọi tôi.

Chuyện là, tôi cá chắc là mấy đứa HR sẽ không kể rằng bạn được chuyển giao tới phòng ban nào, cũng dễ hiểu. Bảo mật thông tin, nghe cũng đần thối ra phết. Rõ ràng là nguyên một phần hai thế giới đã chẳng biết Tổ Chức là cái gì rồi mà, nhưng mà nè! Điều đấy cũng giúp tôi được thể hiện cá tính đó à nha!

Quá đẹp.

Đúng thế, chúng tôi là Phòng ban Thuyết phục Bất thường. Hay gọi dân dã hơn là tra tấn. Ấy! Đừng có sợ! Không phải như bạn nghĩ đâu!

Tại DAP, chúng tôi đã duy trì mức đạo đức tiêu chuẩn cao nhất từ Tổ Chức theo như báo cáo từ UBĐĐ vào năm 2018. Ừ thì, nếu chúng tôi mà lỡ tay sai sót cái gì là bên sẽ bị UBĐĐ sờ gáy ngay. Bản chất của Thuyết phục Bất thường là thế mà.

Chúng tôi luôn duy trì mức tiêu chuẩn cao với nhân sự, và cả… người tham gia! Ở đây không hề có mấy kĩ thuật lạc hậu, không có vụ cơ thể biến dạng hết đường vãn hồi; thứ duy nhất ở đây là bản chất đích thực của Thuyết phục Bất thường! Kèm theo là mức lương tăng tẹt ga!

Chuẩn bị thôi, chúng ta còn việc phải làm đó.

Tôi thở phào nhẹ nhõm. Thám thính luôn là công việc chẳng dễ dàng gì, và mấy lão sếp cũng không dễ tính hơn là bao. Dựa theo cách con Dhalia kia hành xử, có vẻ là nó sẽ không tiến vào phòng tôi để đảm bảo quyền riêng tư. Nhưng bọn này là Tổ Chức, nên không thể chắc chắn được.

Kiểm tra dưới gầm giường. Xem bên trong tủ. Gõ vào tường.

Chủ yếu là kiểm tra góc giấu đồ của bọn nghiệp dư. Nếu bọn Tổ Chức thực sự muốn giám sát nhân viên, thì khéo tụi này cấy chip vào nhân viên lúc họ ngủ còn được. Dù gì đa số bọn chúng cũng là lũ vô lương tâm mà. Biết là thế, nhưng kiểm tra tí cũng không hại gì.

Căn phòng nom khá bình thường. Bọn Tổ Chức đợt này hào phóng gớm.

Úi, bạn quay lại rồi! Thì đầu tiên, bạn cần phải xem qua vài bài giảng online cũng như đọc một vài… tài liệu bắt buộc. Đây là danh sách để tiện cho bạn theo dõi.

Buổi định hướng kĩ năng cho Nhân sự DAP - Ts. Transparent - 1:43:11
Thuyết phục Bất thường, một Phương thức Giao tiếp - Ts. Transparent - 1:30:54
Tìm hiểu về Tâm lý học! Phần Một - Ts. Filia - 2:03:05
Không phải Thể chất! Phần Hai - Ts. Filia - 0:22:22
DAP, Dị thể và Bạn - Ts. Getermount - 4:59:11
Sức khoẻ Tâm thần và Khác - Ts. Pops - 0:45:96

… và (11) mục nữa!

Bạn cũng không cần phải xong hết một lèo đâu, như thế thì lại quái quá. Bạn chỉ cần biết là bạn sẽ không được đảm nhận vài dự án nếu như bạn vẫn chưa chuẩn bị gì.

Bây giờ, bạn sẽ được xem mọi thứ hoạt động ra sao.

Người đàn ông phía sau tấm kính đang mặc một chiếc áo thí nghiệm, dù hắn ta chẳng đả động gì tới đống dụng cụ phẫu thuật bên cạnh. Tên này nhìn chẳng khác gì một ông bầu, dạo quanh đống thiết bị với dáng vẻ màu mè chỉ có ở rạp xiếc. Giờ tên này mà mặc bộ đồ của mấy tên chỉ đạo vở xiếc thì trông hắn cũng chẳng lạc quẻ là bao.

Cái lão bị trói vào ghế trông cũng chẳng ưa nhìn hơn. Đầu hói, da xám xịt, người gần như khoả thân hoàn toàn, chỉ mặc đúng một bộ áo y tế mỏng tang. Mấy cái dây thắt da buộc không quá chặt, nhưng vẫn đủ để làm đau làn da sần sùi chảy xệ của lão.

Tên bác sĩ ấn vài nút trên thiết bị, nó ồm ồm kêu lên. Tiếng ting của lò vi sóng vang ra khắp phòng thẩm vấn, tên đó mở tung lò, hé lộ chiếc máy tạo nhịp tim bên trong. Lão già dường như nhận ra điều gì; lão bắt đầu nhìn quanh, với vẻ lo lắng.

Tên kia bắt đầu độc thoại; hắn miêu tả cái máy tạo nhịp tim, nói về mẫu máy và năm sản xuất, hắn nâng niu vuốt ve cái máy như đang sờ mèo. Rồi hắn lôi ra một thùng chứa chất lỏng sẫm màu, đập xuống bàn cái rầm. Hắn dùng chiếc kẹp dài, nhúng máy tạo nhịp tim vào chất lỏng. Lão già bắt đầu thở dốc, hơi thở nặng nề như thể vừa bị đánh vào ngực. Lão ta rùng mình, cố gắng dùng đống chi yếu ớt hòng xé đống dây trói bằng da ấy ra. Lão bật khóc, rồi khóc thét lên.

Rồi tên bác sĩ nhấc máy tạo nhịp tim ra, phần kim loại đã bị ăn mòn lẫn gỉ cả đi. Hắn đặt máy tạo nhịp tim về lại thiết bị; rồi hắn búng tay, lão già lập tức bình tĩnh lại, bầu không khí dường như đã dịu hơn trước. Giữa tràng pháo tay, hắn cúi đầu sâu hẳn xuống rồi rời phòng; trong khi trợ lí của hắn vẫn đang cắm ống thông tĩnh mạch ngoại vi vào người lão.

Thật kỳ thú, nhỉ? Biết gì không? Chúng tôi đã chọn bạn, vì hồ sơ tâm lý của bạn ghi rằng bạn ít bị ảnh hưởng bởi mấy thứ quỷ dị. Có vẻ như thông tin này đã chắc như đinh đóng cột rồi ha.

Như đã thấy, chẳng hề có ai bị tổn thương gì xuyên suốt quá trình. Đây chỉ đơn giản là một đấu trường trí tuệ, là một cuộc chiến, chỉ khác cái là nó đã vượt khỏi khuôn khổ chiếc lồng sắt của dân Rôma. Chúng ta đã tiến hoá vượt phạm vi thứ đó rồi. Tại đây, bạn sẽ chẳng thể đổ nổi một giọt máu. Tại đây, bạn đã được an toàn.

Nếu muốn, Ts. Corps sắp sửa mở thêm một buổi thị phạm. Tuy anh ta không thích phô trương màu mè gì, nhưng bù lại là kĩ thuật của anh rất hiệu quả và chính xác. Được nhìn anh ta làm việc âu cũng là cái phước.

Tổ Chức đã tặng tôi một đống thông tin nội bộ. Chắc chắn, đống thông tin này sẽ rất hữu dụng để đào tạo ra các đặc vụ có thể chịu đựng guồng tra tấn của Tổ Chức nếu có dịp. Mà nghĩ lại thì, Tổ Chức chỉ thuần tra tấn tâm lý, quá khó tin. Mắc gì họ lại phải tự giới hạn mình như thế?

Và điều này cũng sẽ vướng vào một vấn đề; bên tham gia sẽ nhận ra mục đích chính, và cứ thế từ chối quy phục. Không có đau đớn, không có gì đe doạ đến tính mạng, vậy thì có gì đâu mà sợ?

Rốt cuộc Tổ Chức đã dùng dị thể nào thế này?

Với vài cá nhân khó tính thì chúng tôi cũng sẽ có chương trình đối đãi đặc quyền cho riêng họ. Ví dụ, chúng tôi từng gặp một vị nhạc công dương cầm, vốn là thành viên của một nhóm con trực thuộc AWCY?. Y nắm giữ đầy bí mật khủng khiếp, và cái mồm thì còn cứng khiếp hơn. Chúng tôi đã phải đào sâu về tiểu sử của y, về thiên phú của y với âm nhạc lẫn chứng phức cảm bị hành hạ của y, còn lại thì… đã đi vào lịch sử. Ở hiện tại, chúng tôi đã nhận ra rằng thứ đó đã thành công trong việc khiến đủ loại người khai ra thứ cần khai. Nghệ nhân múa rối, nghệ sĩ giao hưởng, diễn viên độc thoại, tất cả. Mọi thứ đều gục ngã trước thứ này.

Thứ đó là những trải nghiệm được tạo riêng cho họ. Chúng tôi để họ ngồi dưới đám đông, cho họ xem những buổi diễn mua vui được chúng tôi thuê về, cứ thế để ham muốn biểu diễn trên sân khấu bén rễ sâu vào tâm trí. Hãy để họ nhớ lại những kỷ niệm tích cực thời thơ ấu; về những tràng pháo tay cuồng nhiệt, về những chiếc cúp vàng chói kia. Chúng tôi đàm thoại với họ, viện dẫn lý thuyết tâm lý học của Freud lên họ. Chúng tôi để họ tự nói.

Chúng tôi để họ tự mình gục ngã.

Tôi đã ngồi ở hàng ghế phía trên cùng vì nơi đó vừa tối, vừa giúp tôi hạn chế hợp tác với DAP.

Một gã bước lên sân khấu, hắn ăn diện chỉnh tề trong bộ tuxedo sang trọng nhất đời hắn. Tóc hắn bù xù, lộ rõ một màu nâu bẩn thỉu bất chấp ánh đèn rọi vào. Tôi không biết hắn đến từ phe nào tới, song tôi chắc chắn rằng sở trường của hắn là hài độc thoại.

Cả hội trường lặng im như tờ, nhường lại âm thanh cho tiếng cười khẩy từ hàng ghế khán giả khi hắn bước lên sân khấu. Gã tự cười mình trong lo lắng. Hắn chào mời khán giả, tự xưng mình đến từ bang nào đó. Nói về việc đây là đầu tiên hắn diễn cho Tổ Chức.

Gã lập tức tự chỉnh mình, chuyển sang phong thái hành nghề đầy phấn khởi lẫn suồng sã. Có thể thấy rõ ràng gã đã luyện tập hàng giờ cho món nghệ thuật này. Gã nói nhanh, nhưng tốc độ vẫn vững vàng; gã đã khiến tôi phải bụm miệng cười vài lần, dù tôi phải lấy khăn tay che lại.

Nhưng chỉ tội rằng sự chuyên nghiệp từ dàn khán giả này quá tàn nhẫn. Từng người một đột nhiên chuyển hướng chú ý sang bên trái gã danh hài; họ chăm chăm nhìn vào bàn chân què quặt của gã. Hầu như chẳng chớp mắt lấy một lần. Gã vô tình nhận ra mà không cần duy trì ánh mắt, rồi vô thức gãi chân. Gã bối rối, tiếp tục độc thoại, hoàn toàn tự cô lập mình khỏi thế giới xung quanh

Gã vã mồ hôi như tắm; tên điều phối viên ở bên phải hắn gõ gõ vào chiếc đồng hồ đeo tay. Hắn ra hiệu tỏ ý bảo gã hãy rời khỏi sân khấu; gã làm theo, ngượng ngùng nhìn về phía cửa ra, lẫn hàng khán giả. Như gạt được một công tắc, dàn khán giả bắt đầu thủ thỉ xì xào với nhau.

Gã vừa chạy vừa cà nhắc bước xuống sân khấu; nối tiếp cảnh gã rời đi là một tràng vỗ tay nhiệt liệt như sấm rền nổi lên để chào mừng cho vị danh hài kế tiếp.

Xin lỗi, tôi bị phân tâm.

Bạn có thấy bị cuốn hút không? Ở đây chúng tôi làm việc ăn ý một cách đầy chuyên nghiệp, mọi thứ đều có ý định và mục đích rõ ràng. Tôi thì thấy điều đó rất đáng giá. Khi mà được nhìn hàng đống người cùng nhau nỗ lực để hoàn thành một mục tiêu duy nhất, dù phải mất rất nhiều thời gian; thật là tuyệt cảnh.

Kể đi, điều gì đã đưa bạn tới đây thế? Ừ thì đừng có nói là được thuyên chuyển tới, vì bạn cũng chẳng kiểm soát được điều đó. Bạn nghĩ sao? Có thể thấy rõ là giờ bạn vẫn chưa xin chuyển phòng ban, nên chắc bạn cũng phải thích ở đây lắm.

Nếu thấy khó chịu khi nói về mấy cái quy chuẩn xã hội với tôi, thì không nói cũng không sao hết. Ở đây ai cũng gặp vấn đề về thích nghi, nhất là với công việc này. Chỉ bù cái là tất cả đã được trui rèn để biết kìm nén mấy cái thứ xúc cảm đó thôi. Có thể nói rằng, đây là sự giải phóng, với vài người phù hợp.

Giờ thì, trân trọng chào mừng bạn đến với DAP, một lần nữa. Đây là lời chúc đánh dấu tình bạn dài lâu giữa chúng ta.

Toàn là bánh vẽ.

Tôi đây biết thừa cách bọn Tổ Chức vẽ chuyện để lừa người ta làm việc cho mình. Bọn chúng chỉ toàn mê hoặc người ta bằng mấy cái lời lẽ trăng hoa bay bướm, rồi bắt họ làm việc mãi mãi. Để làm gì? Nhét mấy cái thứ gì đó vào mấy cái hộp bé tí ti, rồi lừa lọc cả thiên hạ hòng kiếm sống.

Ghê tởm đến tột cùng. Mà nói ra thì cũng hơi đạo đức giả. Nhưng bên GOC cũng chẳng khác là bao. Họ bắn diệt hết mọi thứ, miễn là có tay với có tí gan để khai nòng.

Nhưng mà, nhiệm vụ thứ yếu của tôi đã xong rồi. Còn nhiệm vụ chính của tôi đâu?

Tôi đã xem thử danh sách của bạn, bạn đã làm rất tốt đó! Nói thẳng luôn, mọi công việc đều đã xong xuôi hết! Chẳng còn gì để học nữa, giờ bạn chính là thành viên chính thức của DAP rồi!

Giờ thì, ta đi thẳng vào chuyện chính nhé. Bạn nghĩ sao về các đặc vụ của GOC? Rủi ro hiểm hoạ thấp, mức độ ưu tiên điều tra cũng thấp nốt. Chúng ta giữ họ lại đây cốt để đề phòng trường hợp họ có trong tay thông tin vừa đủ xài.

À đúng rồi, GOC sẽ không truy đuổi người đó đâu. Do bên kia cũng đang bắt giữ vài người bên SCP nữa. Chúng ta cũng định đàm phán trao trả người rồi, nhưng mà do chúng mình không được quyền biết lũ đặc vụ này đã làm gì ở Slovakia lúc đó, nên là khó lắm.

Ở yên đó, tôi sẽ mang tên đặc vụ đó tới đây. Tên anh này là Guy Anderson. Thích vẽ và ngủ nướng, và khả năng vận động lẫn phản xạ nhanh nhạy của anh ta đã giúp anh trở thành thành viên đội đặc vụ nhóm 86 trực thuộc GOC. Anh này bị tóm khi đang trao đổi thông tin tại Điểm-89. Chúng tôi đã không báo cáo lại vụ này, vì có lợi gì đâu mà làm?

Thay vào đó, hãy nhắm vào gia đình anh ta. Anh này có 2 đứa con gái, với một bà vợ đã qua đời vào năm 2001. Đứa út tên Anna, 16 tuổi; đứa còn lại tên Elma, 18 tuổi. Đứa chị tốt nghiệp sớm, đang học ngành Kỹ Thuật. Còn đứa em thì đang thuộc đội tuyển bóng chuyền.

Hiện anh ta hẹn hò với một nhà thiết kế nội thất kiêm bán hoa tốt bụng, cô Genevieve. Thích uống sữa và ăn bánh quy. Chúng tôi chưa thử lôi thông tin này ra dùng, nhưng có vẻ cũng khá hiệu quả vì trực giác mách bảo rằng anh này là một người rất yêu gia đình. Anh này nhớ hết mọi trận đấu và buổi diễn văn nghệ của con mình. Một điều rất hiếm có khó tìm, vì bình thường anh ta cũng toàn bôn ba tứ phương vì tính chất công việc.

Chúc may mắn. À mà đừng có sợ sai. Thuyết phục bất thường là cả một quá trình, chứ không chỉ là một phương thức.

Đầu trùm túi vải, anh ta được đẩy vào phòng. Mà các đặc vụ của GOC vốn luôn được huấn luyện để trui rèn khả năng cảm nhận không gian, dù cũng chẳng hiệu quả là mấy. Tuy nhiên, sự khác biệt giữa mù hẳn với thấy rõ đã là điều ép buộc phải xác định trong quy trình làm việc của DAP.

Ngay khi vừa quen mắt với ánh sáng, mắt anh ta mở to khi nhận ra người đàn ông đứng trước mặt bình, rồi mắt anh lại quay về bình thường. Cũng ngoan đó.

Tôi đi đi lại lại, bắt anh ta phải nghe một tràng dài chuyện nhà anh. Kể về nơi họ sống. Ngày tháng năm sinh. Về sở thích, sở ghét, màu yêu thích, con thú bông yêu thích, về mộ vợ anh, và về ba ngôi mộ vô danh do Tổ Chức tài trợ.

Không hiệu quả lắm. Anh ta khạc nước bọt vào mặt tôi để tiếp tục diễn trò, cũng không lạ. Đây cũng là một dấu hiệu hữu ích, rằng mục tiêu của anh ta đã hoàn thành. Phải cố khai khẩu anh ta càng sớm càng tốt mới được.

Buồn thật. Có vẻ chúng ta phải dùng cách khác cấp thiết hơn thôi. Bạn đang nghĩ là sao lại không được phải không? Có thể là do anh này nghĩ Tổ Chức sẽ không làm thế chăng? Ừ thì, đúng là bình thường cũng không làm, nhưng chỉ cần một yêu sách giá hời từ UBĐĐ là chuyện sẽ thay đổi ngay.

Còn bạn nữa. Bạn ấy, trời đất, bạn đã thể hiện xuất sắc! Từng câu nói, từng nhịp nói, thậm chí từng nhịp thở đều là một tuyệt phẩm, cứ như thể kiếp trước bạn là Thần Thẩm Vấn ấy! Nhất là trong việc này, điều đó hoàn toàn, chắc chắn có thể xảy ra!

Ta ăn mừng đã cái nha! Tôi đã gửi vài chai rượu tới phòng bạn rồi. Tổ Chức thì nghiêm cấm việc biếu gửi rượu công khai rồi, nhưng mà tôi là một .aic và tôi cũng là người vận hành DAP luôn. Nên về cơ bản, tôi là Giám đốc Điểm. Nói thật thì chắc bọn họ cũng đã ghi danh tôi là Giám đốc Điểm rồi. Nói chung là, tôi không có ý muốn làm bạn mất vui gì. Nên cứ tạm ra đây mà vui chơi phè phỡn đi!

Màn hình nháy đi nháy lại duy nhất một hình ảnh.

Cơn đau đầu dữ dội, âm thanh bánh xe gỉ cà vào nền sàn nhựa.

Sáu ánh sáng chói loá, in hằn vào võng mạc tôi.

Dậy nào bạn tôi! Đến lúc phải đối diện sự thật rồi.

Tôi thấy mình nằm trên một chiếc bàn kim loại hình thập giá. Hay tay buộc dang rộng, như một Người Vitruvius.

Ánh sáng khiến tôi không thể thấy rõ điều gì. Giọng của Dhalia phát ra từ một chiếc loa trong con rô-bốt.

Thực sự xin lỗi, tôi khá là mến bạn đấy. Nếu bạn được sinh ra sớm hơn nữa, khéo bạn đã được tuyển vào Tổ Chức, và tôi sẽ không phải làm như vậy với bạn. Nhưng đổi lại là tôi vẫn phải làm thế này với một ai khác. chỉ là không phải với bạn thôi!

Bạn không biết đây là gì. Bạn chưa được đào tạo về điều này. Mạng lưới thông tin của chúng tôi khủng hơn bạn tưởng nhiều lắm, đáng tiếc nhỉ. Bên GOC có thể có nguồn vốn tài trợ, nhưng bên mấy bạn còn phải lo đại sự quốc gia. Còn bên Tổ Chức thì luôn tự do, nói chung là thế.

Đây, nhìn vào cái này. Chúng tôi cần bạn khai ra đây là thứ gì. Điều này rất quan trọng. Khai đi là chúng tôi sẽ thả bạn đi cùng với người đồng nghiệp từ GOC của bạn.

À đúng rồi, tiện nói luôn, tôi khá thích cái trò khạc nhổ của đặc vụ các bạn. Kiểu, các bạn cứ nghĩ là mình khôn, nghĩ là Tổ Chức vẫn chưa hiểu ý các bạn là gì, kiểu… phụt. Thực sự quá hài rồi! Cười chết mất thôi.

Một tiếng búng tay, ngay sau đó là hai cái ống được cắm thẳng vào cổ họng tôi. Một ống nối tới một túi cao su lớn, nó phập phùng, được điều khiển liên tục bởi một cỗ máy phức tạp. Tôi nhận ra kỹ thuật này, và nhận ra tôi đã không còn tự thở nữa.

Ống thứ hai nối tới một máy xay, bơm ra một thứ súp hồng, đặc sệt. Tôi không còn ăn bằng tay nữa, cũng không thể nếm được vị của cái thứ họ đang nhét vào bụng tôi. Cảm giác buồn nôn đã bị kìm nén bởi cái cứ hóa chất nào đó đã được nhét kèm vào thứ hỗn hợp đó.

Tôi không thể nhìn xuống, phần là do tôi chẳng còn sức để đưa mắt, phần nữa là do sợ hãi, vì tôi chẳng thể tự thực hiện mọi quá trình sinh học ở mình nữa.

Dhalia.aic tự mẩm ngân nga, ả nhìn đường ống từ từ bơm vào thứ hỗn hợp đó. Một chiếc đồng hồ bấm giờ trên tường cho thấy ca phẫu thuật đã kéo dài hơn mười ba tiếng.

Ấy, xin lỗi.

Hình như tôi quên chưa gây mê cho bạn rồi.

Ủa không, có làm rồi mà nhỉ. Hừm. Chắc là do không nhét đủ thuốc để khiến bạn ngủ sang hôm sau rồi. Hoặc là do bạn đã được huấn luyện để kháng hoá chất. Mà nói gì thì nói, có lẽ chúng ta sẽ phải vào việc sớm hơn bình thường rồi. Ít nhất bạn nên thấy vui vì tôi là người làm, chứ không phải một tên tiến sĩ có thể bị thiếu ngủ nào đó đi.

Vững tay nhé, phải làm thế thì phần sau mới không đau muốn chết được.

Tiếng nhựa vỡ vụn tràn ngập căn phòng vào khoảnh khắc gương mặt tôi bị ngũ quan nhân tạo thế chỗ. Đầu tiên là mắt tôi, chúng bị nhổ phứt đi như hái một bông hoa, rồi kế đến là mũi, răng, lưỡi, rồi tới tai. Chúng cắt mất thanh quản của tôi sau khi tôi đã hét đến khản cả giọng.

Mặt được băng lại, tôi được đẩy khỏi phòng, tôi có nghe loáng thoáng được vài cuộc trò chuyện xã giao gì đó trước khi cái cảm giác không trọng lực từ thang máy phảng phất làm cơn đau của tôi dịu nhẹ lại. Ting, sau đó là tiếng cửa thang mở, nối sau là tiếng chó sủa.

Về vụ không tác động vật lý, đấy là nói dối đấy. Chúng tôi sẽ chấp nhận ngoại lệ khi cần xử lý một thông tin cực quan trọng. Ý là mấy cái thông tin không thể bỏ qua. Bất chấp việc có hàng đống sinh mạng đang gặp nguy hiểm, hay là đe doạ tới toàn bộ Tổ Chức. Không quan trọng. Tìm cách làm gì với đống thông tin đó điều không phải việc của chúng tôi, điều chúng tôi cần làm chỉ là moi thông tin từ các bạn.

Rồi, trước hết, tôi sẽ cho chó ăn bộ phận cơ thể của bạn. Không có cách nào để nối chúng lại được nếu không dùng đến dị thể, và tôi thì cũng chẳng muốn gửi bộ phận của bạn đến nhà xác, phải làm đống thủ tục mệt lắm. Bạn sẽ phải sống với cái xác ngạ quỷ này suốt phần đời còn lại.

À. Tôi đã nhổ mất răng với lưỡi bạn rồi. Nên chắc cũng khó nói chuyện lắm, nhỉ? Úi cha! Xin lỗi nhó, lỡ tay. Chà, thế thì chắc tôi phải lấy cây kim thật to rồi chọc vào… đây! Thế là chúng tôi có thể tạo bản ghi suy nghĩ của bạn, vậy là đã nói chuyện được bằng trí óc rồi. Rất xởi lởi, đúng không? Đây là công nghệ hiện đại nhất được dùng ở đây đó. Chắc là bạn cũng hiểu hen.

Tôi càng được đẩy đi, tiếng chó sủa nhỏ dần. Tôi không thể biết là liệu mình có còn ở Điểm-12 nữa không.

Để tôi kể bạn nghe một bí mật. Thực ra nó cũng… không hẳn là bí mật. Nó là điều ai cũng sẽ nhận ra nếu có đủ thời gian. Mà có gì thì tôi cũng kể luôn cho, để bạn khỏi thấy có lỗi.

Sẽ không có ai tới cứu bạn đâu. Bạn phải tự cứu mình thôi.

Tôi chẳng thiết tha gì điều này, và tôi đoán là bạn cũng thế! Bạn chỉ cần khai hết chuyện là sẽ được thả ngay, chẳng còn gì ràng buộc bạn. Chúng tôi có nghĩa vụ phải thả bạn đi theo hợp đồng. Nào, chẳng còn gì ngon nghẻ hơn nữa đâu. Tôi cũng muốn nhìn bạn tới Alcatraz rồi mách lẻo gì ở đó. Họ thì chẳng buồn thả bạn đi đâu.

Chúng tôi đi lên một con dốc thoai thoải. Tiếng xả áp suất trong hầm vọng vang quanh tôi.

Bạn biết không? Tôi đã dốc hết sức cho vụ này. Rất hiếm khi có người tham gia nghiêm túc với vai trò của họ. Đa số thì toàn bỏ ngang khi biết rằng họ đang đối đầu với Tổ Chức. Còn bạn, bạn là triệu tên có một.

Nên là tôi nghĩ để công bằng thì cũng nên bật mí vài thứ. Chúng tôi giam giữ anh kia vì chúng tôi biết rằng anh ta quan trọng. Anh ta không phải một thằng tên Joe ngẫu nhiên nào đó, mà là tướng. Mỗi tội về sau anh ta chỉ thành con bù nhìn, chẳng biết gì đáng giá mà khai. Thế nên chúng tôi cứ giữ anh ta lại, vì có ai thèm đến đón đâu? Ấy thế mà họ lại cử bạn tới đây.

Bạn đã vào tầm nhắm của chúng tôi từ rất rất lâu rồi. Cứ mỗi khi bên đó cần làm gì đó liều lĩnh đến ngu xuẩn, họ lại cử bạn tới.

Chiếc bàn được dựng thẳng đứng, và những kích thích kỳ lạ bắt đầu bao trùm lấy tôi. Một thứ âm thanh giống như tiếng lợn kêu eng éc. Một bánh răng rỉ sét kêu cót két phía sau tôi. Sự tĩnh lặng âm ấm của một chiếc máy tính.

Dù là một .aic, tôi cũng bắt đầu thấy ngấy rồi. Tôi có thể thả bạn ra, ngay tại đây, ngay lúc này; chỉ cần bạn nói điều chúng tôi muốn biết. Bây giờ, bạn đang trong Khu bảo tồn. Không ai ngoài tôi có quyền hạn để biết chỗ này để làm gì. Và bạn sẽ không muốn biết nó để làm gì đâu. Tin tôi đi.

Khoảng không chết lặng đúng nghĩa.

Cứ nói thứ gì đó. Hay ai đó. Tên địa điểm. Hay tên một người nào đó cũng được.

Tôi không nhớ.

…Tôi không thể thả bạn được. Một là chết ở đây, hai là khai hết những thứ chúng tôi cần.

Tôi không…

…Tiếc thí.

Rixo. Ri… Rixo Quarry, Thuỵ Điển. Tía, xích, lam.

Tuyệt vời! Bạn đã được phóng thích.

Bỗng dưng tôi đang đứng. Tôi chưa bao giờ bị trói, hay chặt tay chân gì. Có một tấm gương trong tầm với hiện lên khuôn mặt tôi từ chục năm trước, không già đi tí gì.

Tôi đang trong phòng mình, từ khi được đưa tới DAP.

Có một bức tranh được đóng khung, và một tài liệu nằm trên giường. Nó đã cho tôi thấy cơn ác mộng của mình.

Mã Vật thể: SCP-6970

Phân loại: Thaumiel

Quy trình Quản thúc Đặc biệt: [ĐÃ BỊ XÓA THEO QUY TRÌNH QUẢN THÚC]

Mô tả: SCP-6970 là một phi thực thể. Vì không có danh tính, dị thể sẽ mang đặc điểm của những cá nhân tiếp xúc với nó, dù dị thể dường như bị ảnh hưởng bởi ngôn ngữ nói. Ví dụ, các tin nhắn trong hệ thống liên lạc nội bộ sẽ được hiểu như một cuộc độc thoại nội tâm. Nếu dị thể tiếp xúc với nhân sự từ Tổ Chức, nó sẽ bắt đầu thụ đắc tri thức về vật thể dị thường, hệ thống phân cấp tại nơi làm việc và các đặc điểm vật lý của nhân sự đó. Hiện tượng tương tự cũng sẽ xảy ra với các Thế lực Đáng Lưu tâm khác.

Tổ Chức đã bố trí Dhalia.aic nhằm phụ trách SCP-6970, vì dị thể không thể mang đặc tính của các thực thể phi vật chất.

Sau khi thu thập được mọi đặc điểm của cá nhân, SCP-6970 sẽ cư xử như chính nó có một cơ thể vật lý, đồng thời sẽ có thể chịu sự thay đổi về thể chất và được thuốc lú tác động lên.

Bạn cảm thấy có cơn đau nhói từ sau gáy. Bạn có thể nghe thấy tiếng bọt đặc trưng của thuốc lú, sự biến động từ nó len lỏi vào tâm hồn bạn. Ký ức của bạn bắt đầu phai nhạt, tan biến vào khoảng không vô cảm. Khi hoá chất bắt đầu thâm nhập vào mạch máu, bạn trở nên buồn ngủ và thiếp đi. Bạn sẽ thức dậy với tư cách là một con người mới. Bạn rất quan trọng.


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.