SCP-7470 : M tượng trưng cho Moonlight (Ánh Trăng)

Information

Hình thái 1.1: Mặt trăng, quay từ Điểm-19 khoảng 12 tiếng sau sự kiên trong SCP-7470 (di chuột vào để phóng to).

Hình thái 1.2: Trang 1.

Hình thái 1.3: Trang 6.

Hình thái 1.4: Vẫn là trích xuất từ đoạn quay.

Name: M tượng trưng cho Moonlight (Ánh Trăng)
Author: Dept
Rating: 7/7
Created at: Mon Jan 29 2024

MÃ VẬT THỂ:

7470
PHÂN LOẠI:

NEUTRALIZED
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Tiếp tục tìm kiếm Daniel Collins và những nạn nhân mất tích trong SCP-7470 được đặt lên ưu tiên hàng đầu. Theo dõi Đại học Le Blanc và khu vực xung quanh mọi lúc. Giao thức làm giả thông tin Tiêu chuẩn của Tổ Chức sẽ được áp dụng với các câu hỏi liên quan đến tình trạng nạn nhân mất tích của các cơ quan hành pháp hoặc công chúng.

Cấm cửa công chúng khỏi Thính phòng Tưởng niệm Philip E. Lewis, tâm chấn của SCP-7470, và đặt dưới sự quản lý của Tổ Chức với vỏ bọc là kiểm định khiếm khuyết xây dựng.

Tiếp tục theo dõi mặt trăng. Ban lãnh đạo thượng cấp tại Khu vực Mặt Trăng-23 đã được yêu cầu xem qua tài liệu này—các giao thức đối phó phòng trường hợp khẩn cấp liên quan đến các dị tượng mặt trăng khó đoán đang được lên soạn thảo.

Mọi nhân sự cần chuẩn bị cho một viễn cảnh tiềm năng ở quy mô cấp Amida. Liên lạc với quản lý TQVN để biết thêm thông tin chi tiết.
Mô tả: SCP-7470 là mã định danh cho sự biến mất của Daniel Collins và những hiện tượng dị thường có liên quan vào khoảng 7 giờ tối ngày 6 tháng 3 năm 2023.

Collins, một người có kinh nghiệm làm việc cho NASA và các tổ chức hàng không vũ trụ, đã là giáo sư thiên văn cho Đại học Le Blanc suốt hơn mười năm trước sự kiện SCP-7470. Ngoài ra, nghiên cứu sâu hơn không tìm thấy điểm dị thường nào ở ông ngoại trừ tuổi thơ chống đối xã hội.

Trước sự kiện SCP-7470, Collins đã dùng vốn cấp bởi Đại Học để thực hiện một công trình nghiên cứu chuyên sâu về các hoạt động của mặt trăng, tập trung chủ yếu vào các chu kỳ và biến thể hằng năm của trăng. Bản chất các nghiên cứu của ông vẫn chưa từng được tiết lộ cho bất cứ giảng viên hay sinh viên nào; những phát hiện này được cho là sẽ được ông tiết lộ trong buổi thuyết giảng dẫn đến SCP-7470.

Sau khi SCP-7470 kết thúc, dữ liệu lấy từ các trạm quan sát lân cận đã cho thấy dị biến trọng lực nhẹ xảy ra cùng lúc với sự xuất hiện của SCP-7470; tuy vậy, chúng yếu một cách bất thường khi xét đến bản chất của sự kiện (xem Phụ lục A). Nhiều giả thuyết, tuy chưa thể được kiểm chứng, cho rằng SCP-7470 đã tạo ra một dị tượng có liên quan đến không thời gian để giảm thiểu thiệt hại mà trường từ tính của nó có thể gây ra cho Trái Đất.

Sau sự kiện diễn ra trong SCP-7470, mặt trăng giờ đây sở hữu một trục quay đảo ngược đồng bộ, có nghĩa là mặt trăng giờ đây quay quanh trục của nó ngược với chiều nó quay quanh Trái Đất, khiến phần bán cầu xa1 của mặt trăng giờ đây sẽ đối diện với Trái Đất. Nhiều phân khu thiên văn học dưới quyền Tổ Chức đã được thông báo trước phòng trường hợp xuất hiện sự cố trong tương lai, chiến dịch làm giả thông tin che đậy đang triển khai trong công chúng.
PHỤ LỤC A: Bản ghi Hình
Lời mở: Dưới đây là một đoạn ghi hình về SCP-7470 được khán giả trong buổi thuyết giảng của Collins ghi lại. Buổi thuyết giảng được tổ chức tại Thính phòng Tưởng niệm Phillop E. Lewis tại Đại học Le Blanc.

Trong thính phòng là 54 sinh viên, giảng viên, và thường dân. Đoạn phim đã được thu hồi bởi nhân viên thu dọn hiện trường của Tổ Chức theo sau sự kiện của SCP-7470.

[Máy ghi khởi động. Sân khấu hiện trống trải và không có ánh đèn. Khán giả xì xầm trong lúc chờ đợi.]

[Collins tiến vào từ cánh phải, khán giả vỗ tay chào mừng ông trong khi ánh đèn rọi sáng sân khấu.]

[Ông tiến đến gần bục giảng và giơ cánh tay lên chào lại mọi người. Tiếng vỗ tay dần nhỏ đi. Ông chỉnh lại micro của mình.]

Trước tiên tôi muốn cảm ơn các bạn vì đã có mặt tại đây ngày hôm nay. Tôi biết là thời tiết gần đây không được đẹp cho lắm. Tôi mong mọi người hiểu tôi biết ơn nhường nào với sự có mặt của mọi người. Mọi người tuyệt lắm.

[Collins hắng giọng.]

Đó là năm tôi lên tám, sau một lần tôi gặp một chuỗi ác mộng liên tục thì mẹ tôi đã dắt tôi dạo đêm trong cái lạnh của sa mạc Mojave, đặt tôi ngồi lên một tảng đá bụi bặm và sau đó kể cho tôi nghe một câu chuyện. Bà kể rằng, mỗi đêm, khi mặt trời lặng nơi chân núi, mặt trăng sẽ xuất hiện và thực hiện nhiệm vụ canh gác Trái Đất.

Bà kể, nó xua đuổi những con quái vật. Và sẽ canh gác suốt đêm dài. Nó thấy được mọi thứ. Từ những cây đại thụ to nhất, cho tới cả chú chuột nhỏ nhất. Bà còn nói rằng nó thấy được mọi con cá dưới biển cả, dưới tận đáy sâu. Nó thật quá to lớn, quá mạnh mẽ, và không có một con quái vật nào dám đương đầu. Và dĩ nhiên, nó cũng có thể thấy tôi, ngồi một cách ấm áp trên chiếc giường của mình. Nó sẽ gác suốt đêm dài.

Rồi mặt trời lại mọc lên, đuổi mặt trăng khỏi bầu trời, và rồi tắm trái đất trong ánh vàng của nó. Cả hai cứ thế xoay vòng mãi mãi.

Tôi chẳng biết bà ấy lấy câu chuyện đó từ ai, nhưng nó đã làm xuất sắc việc xoa dịu cơn sợ hãi trong tôi. Mặt trăng, người canh gác màn đêm. Chắc hẳn nó đã làm rất tốt việc của mình vì mãi tới nay, tôi vẫn chưa thấy được một con quái vật nào mà.

[Collins cười khúc khích rồi dừng lại một lúc để tạo hiệu ứng—khán giả không có phản ứng. Ông tiếp tục, run giọng.]

Vào sinh nhật thứ mười hai của tôi, Apollo 11 đã đưa con người lên mặt trăng. Và lần đầu tiên, tôi được thấy mặt trăng, không phải qua lớp kính phủ bụi của kính viễn vọng mà trực tiếp thông qua màn hình tivi.

[Collins bắt đầu bước nhanh dọc sân khấu. Máy quay xoay theo sát ông.]

Sau đó, tôi bắt đầu bị cuốn hút bởi vũ trụ. Ý tôi là thật sự, thật sự bị cuốn hút. Các bạn nên thấy phòng của tôi kia. Tôi còn có cho mình một cái giường hình một chiếc tên lửa, mũ không gian và một bộ đồ phi hành gia và cả nửa tá kính viễn vọng.

Và không thể nào không nhắc tới Mặt trăng Trong Phòng Tôi—cái loại đèn ngủ có một cái mô hình trăng khuyết nửa bên trong mà bạn đặt trong phòng để ru bạn ngủ ấy. Phải, nó có thật. Tra thử trên mạng đi. Tôi được tặng một cái vào Giáng Sinh. Bạn có thể bấm nút chuyển pha trăng và nó sẽ kể cho bạn cả thông tin khoa học lẫn cổ tích về nó. Tôi yêu nó đến chết.

Nhưng chẳng gì bì được với hàng thật

[Collins bật máy chiếu của thính phòng và trình chiếu một bức ảnh của mặt trăng (chụp).]

Lúc tôi lớn, tôi bắt đầu nghiên cứu về mặt trăng. Tôi thường chăm ngắm những bức ảnh kiểu này nhiều tiếng đồng hồ liền. Tôi chết mê những bức ảnh chụp từ nhiệm vụ Apollo. Có lần tôi còn được cầm vào một viên đá mặt trăng nữa, dĩ nhiên là qua lớp bao tay rồi. Dẫu nghe có hơi ngượng, nhưng đôi khi tôi xem mặt trăng giống một người hơn là một vật thể. Một ai đó, hơn là một thứ gì đó. Tôi nghĩ là có nhiều hơn một lần tôi còn trò chuyện với nó.

Bạn có trách được tôi không cơ chứ? Tôi là một kẻ cô độc mà.

[Ông chỉ tay vào màn hình, giờ đây trình chiếu trang bìa của số báo năm 1974 của Tờ báo Khoa học Nổi tiếng với hình ảnh những học sinh trung học đứng cạnh những kĩ sư NASA. Collins nổi lên ở tiền cảnh với chiếc áo Hawai màu đỏ sáng và một cặp kính quá khổ. Khán giả bật cười, khiến Collins khúc khích cười theo.]

Tin hay không thì đó từng là xu thế đấy. Ít nhất là trước khi tôi nhận được lời mời thực tập tại NASA. Tuy tôi chưa từng có mặt trong danh sách tham gia các chương trình không gian, nhưng tôi lại làm việc trực tiếp dưới quyền những người được phép. Tôi ghen tị với họ vì bản thân tôi phải làm nhân viên bàn giấy quá lâu. Đến mức tôi nghĩ tôi cần phải thoát ra và bắt đầu xây dựng tên tuổi cho mình.

Nên khi tôi được nhận lời mời đến giảng dạy tại Đại học… Tôi sướng như lên cung trăng luôn, không chơi chữ đâu nhé. Tôi bắt đầu ở vị trí trợ giảng, và rồi dần dần leo lên vị trí giáo sư, và… phần còn lại thì đã thành lịch sử.

Nói đủ về tôi rồi. Các bạn ở đây để học những thứ mà người ta sẽ không dạy trong Thiên văn 101. Rõ là các bạn đã nghiên cứu đủ thứ về chủ đề này trong suốt con đường học vấn rồi. Vì nếu bạn giống tôi, bạn có lẽ đã xem hết mọi tài liệu, mọi tạp chí bạn có thể tìm thấy về vệ tinh tự nhiên duy nhất của chúng ta. Nhiều người trong số các bạn có lẽ đã biết nhiều học thuyết về sự kiến tạo của nó- rằng nó bị bắn ra khỏi Trái Đất giữa một sự kiện oanh tạc sớm, hoặc là bị bắt giữ và đưa về quỹ đạo quanh Trái Đất bởi một nguồn khác. Nhiều người còn tin là nó đã luôn ở đó, được cấu thành từ cùng đĩa bồi tụ đã tạo ra Trái Đất.

[Collins chuyển sang bức ảnh tiếp theo, mặt trăng trong đó đầy những vết đứt rãnh đỏ rực.]

Đây sẽ mặt trăng nếu nó vẫn còn trong thời kỳ thành hình. Mong manh. Đầy tạp chất. Những thung lũng tách giãn như cái tôi mà đang trình chiếu ở đây sẽ khiến mặt trăng trông hoàn toàn khác biệt. Trông như cái trứng ốp lết to nhất thế giới.

[Collins dừng lại và trông chờ phản hồi. Khán giả có không phản ứng nào.]

Hiểu không? Vì nó trông giống… quả trứng ấy? Ờm, dù sao thì.

[Collins lại chuyển sang ảnh tiếp theo, một bức ảnh tái hiện mặt trăng vào 4 tỉ năm trước.]

Bạn có thể sẽ thấy một bể magma mênh mông - Hay gọi là đại dương của mặt trăng đi. Ừ thì ta cũng chỉ có thể đoán mò diện mạo của nó lúc đó thôi. Tôi thì cứ hình dung mặt trăng sẽ trông giống Trái Đất trong thời thơ ấu của nàng ấy, đầy nóng bỏng và căng tràn sức sống.

[Collins tiếp tục chuyển trang, giờ đây là một dòng nham thạch Hawai.]

Bạn có biết chuyện gì sẽ xảy ra với những viên đá khi chúng quá nhiệt không? Ừ thì chúng sẽ như kẹo cứng vậy, sẽ bị kéo giãn, trở thành một dạng chất bán rắn và lỏng. Mặt trăng lúc đó sẽ… vô định hình và dễ uốn nắn. Và nó cũng sẽ làm điều tương tự với bất kỳ thứ gì chạm vào nó, trong trường hợp nó đủ nóng. Thật khó tưởng tượng mặt trăng của chúng ta là thứ gì khác với một khối đá lạnh lẽo không sự sống như hiện tại… nhưng nó đã từng như vậy, vào khoảng vài triệu năm trước.

Hãy nói về lịch sử gần hơn nào. Chúng ta đã biết tới mặt trăng lâu bằng khoảng thời gian chúng ta biết về chính chúng ta. Nó trở thành một phần chủ chốt trong vô số câu chuyện ngụ ngôn, biểu tượng và tôn giáo. Nó đã thu hút và gây hiếu kỳ cho ta từ trước cả khi ta nhận ra.

[Collins chuyển sang ảnh tiếp theo, cho thấy một bức ảnh của mặt trăng bị bóp méo và đầy nhiễu loạn (chụp).]

Đây là bức ảnh đầu tiên chụp được mặt còn lại của mặt trăng, chụp lại bởi tàu thăm dò Xô Viết Luna 3. Những người đầu tiên được thấy bức ảnh là những người Nga vào năm 59, chính họ đã vẽ lại bản đồ mặt trăng vào năm 60. Có thể nói, họ là những người đầu tiên trong toàn bộ lịch sử loài người từng được thấy toàn bộ bề mặt mặt trăng của chúng ta. Đúng ra là như vậy. Nhưng họ thực chất lại không phải.

Tôi lần đầu được thấy nó gần năm năm trước cả Liên Xô, trong thời khắc chạng vạng của sớm buổi đêm—lúc đó phía chân núi mà mặt trời vừa khuất dạng vẫn còn rực một ánh vàng, trước khi ánh xanh và đen của màn đêm nuốt chửng bầu trời. Lúc đó mặt trăng trông nổi bật nhất, ngay khi nó trồi lên trên đỉnh hàng cây. Trong đúng cái đêm đó, tôi thấy… nó mới gần làm sao. Như thể tôi có thể vươn tay ra rồi chạm lấy nó. Đêm nay chẳng có lấy một ánh sao nào. Chỉ có em mà thôi.

Nhưng em trông không đúng lắm. Em trông khác hẳn trước đây, bề mặt em đầy tì vết và sẹo. tôi chẳng thể nhận ra những chỗ lõm trên mặt em. Tôi ngỡ mình đang mơ vậy, nhưng em trông thật đến thế mà. Em cũng trông to lớn hơn, và không phải vì sự bóp méo của khí quyển. Em thật sự gần tôi hơn. Tôi biết rõ lí do em đến. Em đã đến, vì tôi. Như thể em đang cố cho tôi thấy điều gì đó—nhưng tôi vẫn chẳng thể thấy nó vì em còn quá xa.

[Khán giả giờ đây tỏ rõ sự không thoải mái. Tiếng xì xầm to dần khi vài người ở tiền cảnh bắt đầu náo động.]

Tôi phải đến gần với em hơn. Tôi đang ở ngưỡng cửa của một thứ còn tuyệt hơn bất kỳ đột phá khoa học nào trong suốt cả trăm năm qua—mặt trăng đã gọi tên tôi, và tôi đã trả lời. Tại sao nó chọn tôi thì… tôi không biết nữa. nhưng cũng chẳng quan trọng. Lần đầu tiên, người bảo hộ của tôi, người luôn canh gác cho tôi, đã cho tôi thấy bản chất thật của nó. Nhưng chỉ trong một giây phút ngắn ngủi, và nó nhanh chóng biến mất. Tôi không thể để điều này chết với tôi được—tôi cần phải ghi nó lại. Tôi cần ghi lại cảnh tượng này. Và cần có khán giả.

[Đoạn băng giờ im bặt. Collins xem lại đồng hồ của mình, lẩm nhẩm vài thứ, và rồi chuyển sang trang tiếp theo, trình chiếu hình ảnh mặt trăng bị bao quanh bởi một số phương trình ánh xạ quỹ đạo của nó với Trái Đất.]

Đêm nay là một đêm siêu trăng. Hiện đã là bảy giờ tối-mặt trời sẽ lặng trong ít giây nữa thôi. Gần đến lúc rồi.

[Collins quay sang một thứ gì nằm ở ngoài góc máy. Máy quay lia sang bên trái để cho thấy những cửa sổ dài từ sàn tới trần của thính phòng. Một vật thể to lớn và trắng nhạt chiếm trọn góc trời bên ngoài. Máy quay phóng to, và cho thấy đó là một vật thể hình cầu to lớn sở hữu hình dạng tương tự với mặt trăng nhưng với dáng vẻ lẫn kích cỡ bị bóp méo. Xuất hiện những xung lực làm máy quay rung lắc và khiến khán giả khó chịu thấy rõ.]

Tất cả những lúc anh gọi tên em… em đều đã lắng nghe. Anh không nên vội ngừng tin em đến vậy. Anh xin lỗi vì điều đó. Và giờ anh nghĩ là mình đã sẵn sàng rồi. Mọi người, xin đừng quá hoảng sợ. Tôi sẽ tiến lên trước, để cho các bạn thấy rằng nó an toàn. Tất cả những gì tôi cần ở các bạn là hãy quan sát tôi. Để kể lại cho hậu thế.

[Collins bước xuống khỏi khán đài và tiến đến cánh cửa dẫn ra khỏi tòa nhà một cách cẩn thận. Vài tiếng xì xầm xuất hiện giữa khán đài. Một vài người lấy điện thoại di động ra để quay lại cảnh tượng. Vật thể ở góc trời giờ đây trở nên to lớn hơn, và những xung chấn tăng dần cả nhịp độ lẫn cường độ.]

[Collins bước ra khỏi tòa nhà, đi khoảng vài met tới phía sân vườn bên ngoài, và giờ đây bị bao phủ trong ánh sáng nhạt của vật thể. Ông run rẩy và lẩm nhẩm trong khi ngước lên, những lời ông nói không còn có thể nghe rõ. Vật thể giờ đây đã ở ngay bên trên ông. Tòa nhà mất điện và ánh sáng giờ đây chiếu rọi cả căn phòng.]

[Cơ thể Collins bắt đầu bị kéo lên bởi một lực vô hình. Cơ thể ông bị kéo dài và phần thân bị kéo giãn về phía thực thể bên trên.Ông mở miệng hét lớn, khiến một dòng máu và nội tạng bán lỏng đỏ thẫm chảy ra theo một cách phản vật lý Newton, rơi thẳng xuống mặt đất như chất rắn rồi sau đó mềm dần và bay lên cùng với thân trên của Collins.]

[Cả khán đài gào thét khi những xung chấn gia tăng đến mức cực hạn. Cơ thể Collins giờ đây trở thành một chất keo dạng mủ trộn lẫn giữa da, xương, và tóc tróc dần khỏi cơ thể ông, treo lững giữa không trung, sau đó bay thẳng lên trên. Sau gần ba phút, thân trên của Collins đã hoàn toàn biến mất khỏi màn hình camera. Thân dưới tiếp tục bị kéo giãn mà không đứt gãy trong hơn mười phút tiếp theo cho tới khi nó cũng biến mất khỏi máy quay.]

[Sự hỗn loạn trong thính phòng khiến đoạn băng không còn có thể xem được, nhưng ở một số thời điểm, có thể thấy những cá nhân trong đoàn người đang dùng cơ thể của mình và một số vật dụng để chặn cánh cửa dẫn ra ngoài. Sau khoảng vài phút, camera bị đánh ngã khỏi trụ đỡ của mình và dẫm lên. Vài tiếng cuối đoạn phim đã bị phá hủy.]
Lời kết: Toàn bộ 54 người có mặt trong buổi thuyết giảng của Daniel Collins, bao gồm cả bản thân ông, đều đã biến mất. Sau khi thính phòng được kiểm tra bởi một nhân viên lau dọn vào buổi sáng tiếp theo, nó hoàn toàn trống rỗng và hứng chịu thiệt hại không thể sửa chửa.

L tượng trưng cho "Lamentations" (Ai Ca)

Hub TUYỂN TẬP SCP

N tượng trưng cho "Neon"


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.