Information

Thi thể của một người leo núi chạm trán SCP-1529 trên sườn núi phía Bắc vào năm 19██. Ảnh được chụp 17 giờ sau tiếp xúc.
Name: Sơn Vương
Author: Mosin Nagant
Rating: 1/1
Created at: Sat Jan 26 2019
Mã vật thể: SCP-1529
Phân loại: Euclid
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Môi trường tự nhiên của SCP-1529 phải được đặt dưới sự theo dõi của kính viễn vọng và vệ tinh quan sát vào bất cứ lúc nào điều kiện thời tiết và ánh sáng cho phép. Việc theo dõi quanh năm được thực hiện từ các đài quan sát cố định tại ███████████, Nepal và ████████████, Cộng hoà Nhân dân Trung Hoa. Nếu thời tiết cho phép sớm nhất có thể, một công ty vỏ bọc của Tổ Chức, công ty Vận tải Nam Chomolungma, sẽ được điều đến các trạm quan sát tại các khu trại nền trên vùng sườn dốc phía bắc và nam, và ở các khu trại cao hơn nếu thời tiết cho phép (ngoại trừ Trại VI ở sườn bắc và Trại IV ở sườn nam), và sẽ được duy trì cho tới khi điều kiện thời tiết buộc phải di tản. Khi SCP-1529 hoạt động, việc theo dõi bằng kính viện vọng sẽ được thực hiện bằng ống kính tự động, với video thu lại được quay chậm hơn 7 giây để tránh lặp lại Sự Cố 1529-2. Khi cần thiết và đủ an toàn, việc theo dõi sẽ được thực hiện bởi máy bay hoặc trực thăng.
Tổ Chức sẽ liên lạc với điều phối viên của các đoàn leo núi dân sự, nếu thấy cần thiết phải ngăn chặn ý định leo núi khi SCP-1529 đang hoạt động. Thi thể của bất cứ nhà leo núi nào chạm mặt SCP-1529 phải được đưa khỏi núi càng sớm càng tốt để có thể được khám nghiệm và xử lý. Tất cả các trường hợp tử vong liên quan tới SCP-1529 sẽ được gán cho nguyên nhân tự nhiên liên quan tới say núi và suy giảm thân nhiệt. Bất cứ người sống sót và/hay nhân chứng nào đều sẽ bị thẩm vấn và được cho dùng thuốc xoá trí nhớ Cấp-B.
Lực lượng Đặc nhiệm Cơ Động Psi-29029, (“Tiếng vọng Alpine”) sẽ đóng chốt vào mọi thời điểm trong trạm quan sát của Tổ Chức tại ███████████. Khi trực, mọi thành viên của đội sẽ ở trong một môi trường được điều áp sao cho như nằm cách mặt nước biển 7900 mét. Trong trường hợp một sự kiện tương tự Sự cố 1529-1 tái diễn, Tiếng vọng Alpine sẽ được triển khai tới ngọn núi bằng trực thăng và sẽ tiến hành Thủ tục Boukreev.
Mô tả: SCP-1529 là một cá thể dạng người sống gần đỉnh núi Everest tại Nepal, nằm trên “ngưỡng chết” 8000 mét, mốc mà việc con người có thể thích nghi được cho là không thể. SCP-1529 có bề ngoài thuộc chiều cao và cân nặng trung bình, và mặc kín từ đầu đến chân trang phục tương tự đồ leo núi tiêu chuẩn, màu trắng. Mặt của SCP-1529 hoàn toàn bị che phủ, bởi phần mũ trùm đầu của áo khoác và thứ có vẻ như là một cặp kính bảo hộ leo núi quá khổ, đen kịt. SCP-1529 chưa bao giờ được thấy mặc bất cứ thứ gì khác. Vì có quá ít người từng tận mắt trông thấy SCP-1529, ngoại trừ qua kính viễn vọng, vẫn chưa rõ những thứ này là quần áo hay một phần thân thể nó, hay nó trông như thế nào bên dưới những lớp đồ này (ngoại trừ Đoạn Phỏng Vấn 1529-1.)
Tổ Chức nhận thức được về SCP-1529 vào những năm 70 của thế kỷ trước, khi các chuyến đi hàng năm lên đỉnh Everest trở nên phổ biến, và những tin đồn về một “con quái vật” gần đỉnh bắt đầu rộ lên trong giới leo núi. Những bức ảnh chưa rửa được tìm thấy trong máy ảnh của George Mallory1 sau khi thi thể của ông được phát hiện vào năm 1999 cho thấy SCP-1529 đã có mặt và hoạt động từ thời điểm ông cố gắng trèo lên đỉnh núi, và tới nay không thay đổi đáng kể về bề ngoài (Nhánh truyền thông của Tổ Chức đã báo cáo rằng máy ảnh của Mallory không bao giờ được tìm thấy, và ông tử vong sau một cú ngã)
Trong khoảng thời gian có đủ ánh sáng và mật độ mây cho phép việc quan sát ngọn núi, tỉ lệ nhìn thấy được SCP-1529 trung bình vào khoảng ██% số lần. Trong ██% những lần này, SCP-1529 “bất động”, và nằm hoặc ngồi yên. Khoảng thời gian bất động được ghi lại dao động từ 17 phút cho tới (có thể là) 8 tháng, khoảng thời gian bất động trung bình vào khoảng 23.4 ngày. Khi hoạt động, SCP-1529 có thể được thấy trèo lần phần sườn trên hoặc đỉnh núi mà không có phương hướng rõ ràng. SCP-1529 chưa bao giờ được thấy sử dụng bất kỳ công cụ hay vật dụng hỗ trợ leo trèo nào ngoài tay và chân của nó, và khi di chuyển qua các tuyến đường đã được định trước, nó sẽ mặc kệ sự tồn tại của dây thừng hay thang được lắp bởi những người từng leo trước. SCP-1529 đã thể hiện khả năng trèo lên hoặc xuống những phần được tin là không thể vượt qua với những vận động viên leo núi bình thường , chưa bao giờ được quan sát thấy bị trượt ngã hay mất lực bám, và có vẻ như không suy suyển gì với nhiệt độ dưới âm, gió mạnh, không khí loãng, hay áp suất khí quyền thấp. Nguyên nhân khiến nó hoạt động hay bất động là không rõ, và không biểu hiện sự liên quan tới thời tiết, thời gian trong ngày, việc di chuyển trên núi, mùa hay thời gian trong năm. SCP-1529 chưa bao giờ được thấy đi xuống mốc 8000 mét (ngoại trừ trong sự cố 1529-1). Các khoảng thời gian hoạt động được ghi lại dao động từ 3 tiếng cho tới (có thể là) 6 ngày, khoảng thời gian trung bình được ghi lại là 15.2 tiếng. Việc quan sát vào ban đêm với SCP-1529 tới lúc này đã được chứng minh là bất khả thi. Quan sát ảnh nhiệt không cho thấy sự khác biệt gì về nhiệt độ giữa SCP-1529 và địa hình núi xung quanh.
Nếu một người leo núi vượt quá mốc 8000 mét khi SCP-1529 đang hoạt động, nó sẽ cố gắng tìm đường tới phía họ và ngăn họ với đỉnh núi hoặc trại. SCP-1529 có vẻ thường chọn mục tiêu là những người leo núi một mình hoặc những người vượt trước hoặc bị bỏ lại quá xa với đoàn của mình, nhưng cũng sẽ chọn nhiều cá nhân trong một nhóm nếu những cơ hội trên không xuất hiện. Một khi SCP-1529 lọt vào tầm mắt của một người leo núi, nó sẽ tìm cách thu hút sự chú ý của họ và khiến họ nhìn vào mắt nó, gây ra một hiệu ứng thôi miên tới nạn nhân. Nạn nhân sẽ rất khó có thể rời mắt khỏi SCP-1529 và sẽ bắt đầu cảm thấy rất ấm áp và thoải mái, và sẽ bắt đầu muốn ngồi xuống và nghỉ ngơi. Một khi họ đã ngừng cử động, SCP-1529 sẽ tiếp cận và [DỮ LIỆU BỊ XOÁ]. Tử vong do suy giảm thân nhiệt thường xảy ra trong 1-2 giờ sau khi nhìn vào mắt SCP-1529, nhanh hơn rất nhiều so với thông thường cho những người bị kẹt gần đỉnh núi. Sau vài giờ hoặc vài ngày, thi thể đã bắt đầu phân huỷ và kho kiệt ở mức độ ngang với các thi thể nằm phơi trên núi vài thập kỷ.
Trong khoảng 220 người từng tử vong ở khu vực Everest kể từ 1924, SCP-1529 được cho là đã gây ra cái chết cho ít nhất ███ người. Với █ người sống sót khi chạm trán SCP-1529, gần như toàn bộ (ngoại trừ trường hợp của Đoạn phỏng vấn 1529-1) là nhờ một người leo núi khác hỗ trợ nạn nhân trước khi SCP-1529 tiếp xúc vật lý. SCP-1529 có vẻ không có khả năng thôi miên nhiều hơn một người mỗi lần, tuy nhiên, tiếp xúc vật lý giữa SCP-1529 với một nhóm người đã được lưu ý sẽ dẫn tới [DỮ LIỆU BỊ XOÁ]. Mục đích và động lực cho hành vi của SCP-1529 là vẫn là bí ẩn, xem Đoạn phỏng vấn 1529-1 để nghiên cứu kỹ hơn.
SỰ CỐ 1529-1: Vào ██/██/19██, SCP-1529 tiến vào Trại V trên sườn bắc, ở độ cao 7775 mét, và [DỮ LIỆU BỊ XOÁ]. ██ thương vong được ghi nhận, bao gồm cả hai nhân viên Tổ Chức làm việc trong trạm quan sát của Trại V. Nhánh truyền trong của Tổ Chức đã quy kết nguyên nhân cho một cơn bão đột ngột và việc lập kế hoạch tệ hại của điều phối viên ███ ████, người cũng đã tử vong. SCP-1529 không được theo dõi khi đó do nó chuyển sang trạng thái hoạt động vào khoảng nào đó giữa đêm, và đã không được định vị qua kính viễn vọng. Cho tới thời điểm hiện tại, đây là lần đầu tiên và duy nhất việc cá thể SCP-1529 di chuyển xuống dưới mốc 8000 mét, hoặc tiến vào bất cứ khu trại có người đang ở nào được ghi nhận.
SỰ CỐ 1529-2: Vào ██/██/20██, Đặc vụ ██████ tại cơ sở cố định ở Trung Quốc, đã phát hiện SCP-1529 qua việc do thám bằng kính viễn vọng khi nó đang hoạt động gần đỉnh núi. ██████ báo cáo rằng SCP-1529, khi đang quay về hướng của trạm, đã nhìn thẳng vào hướng của ống kính. ██████ ngay lập tức báo cáo về các dấu hiệu tương đương với việc chạm trán với SCP-1529 và báo cáo SCP-1529 đã bắt đầu xuống núi về hướng của cơ sở cố định. ██████ đã không thể rời mắt khỏi ống kính và phải được khống chế 17 phút sau khi đối mặt, sau đó đã được đưa thẳng đến bệnh xá của khu, và bị phát hiện thân nhiệt đã giảm xuống còn 27 độ C và có dấu hiệu bỏng lạnh tại ngón tay và ngón chân, mặc dù chỉ ở nguyên trong phòng có nhiệt độ 24 độ C trong suốt thời gian đụng độ. Đặc vụ █████, người cố tiếp tục theo dõi sau khi ██████ đổ bệnh, đã phát hiện SCP-1529 vẫn đi xuống núi và cũng gặp phải các triệu chứng tương tự. Việc theo dõi qua kính viễn vọng đã bị tạm ngừng cho tới ██/██, khi việc do thám từ trên cao xác nhận SCP-1529 đã ngừng đi xuống và chuyển qua trạng thái bất động.
NHẬT KÝ PHỎNG VẤN 1529-1
Người được phỏng vấn: L██████ ████, viết tắt là "L."
Người phỏng vấn: Đặc vụ █████
Lời nói đầu: Vào ██/██/20██, L. được báo cáo là đã chết trong một lần đụng độ với SCP-1529 khi nó đột ngột hoạt động ngay sau khi L tới được đỉnh núi. Tuy nhiên, L được tìm thấy sống sót khi một đội khác tới được vị trí của anh ta gần 2 ngày sau đó, và đã được đưa xuống an toàn từ ngọn núi. Anh ta cần được cắt bỏ đầu ngón tay và ngón chân do phỏng lạnh, tuy vậy vẫn hồi phục hoàn toàn. Đoạn sau đây trích từ cuộc phỏng vấn với L sau khi anh xuất viện.
<Bắt đầu Nhật ký>
█████: Hãy nói cho tôi chuyện xảy ra sau khi anh chạm mặt sinh vật đó.
L.: Khoảng 10 phút sau khi tôi trèo xuống từ đỉnh, được khoảng 1300 mét. Đó là phần khó nhất của việc leo núi. Anh đạt tới đỉnh và rồi anh rất phấn khởi và tự hào về bản thân, rồi nhận ra anh vừa hoàn thành việc khó nhất trong cuộc đời – và giờ anh phải làm việc đó lần nữa, ngay lúc này, theo hướng ngược lại, còn không anh sẽ kết thúc như Giày Xanh.2 Những người khác ở phía trước tôi 5 khoảng 5, 6 mét – Tôi tụt lại phía sau một chút để chỉnh lại mũ trùm đầu. Đó là lúc tôi nhìn thấy nó tiến tới từ sườn núi.
█████: Phản ứng của anh khi thấy nó là gì?
L.: Ngạc nhiên, ít nhất là vậy. Chúng tôi không được thông báo là có người khác cùng leo lên đỉnh vào hôm đó. Tôi tưởng là anh ta đến từ phía khác của núi, hoặc bị bỏ lại phía sau bởi đồng đội. Tôi kêu lên và vẫy tay để thu hút sự chú ý của anh ta.
█████: Chuyện gì xảy ra khi nó chú ý tới anh?
L.: Hắn nhìn thẳng vào mặt tôi, và đó là lúc mọi thứ bắt đầu. Đột nhiên tôi thấy… vui? An tâm? Nó cứ như mọi sự đau đớn và khó chịu của cái rét đột ngột biến đi. Tôi như không còn bị phồng rộp ở chân và có thể cảm nhận đỉnh mũi lần nữa. Cứ như tôi đã trở lại ██████████ nhịp chân bên cạnh ngọn lửa trại, như thể tôi được phép quên hết mọi muộn phiền và tận hưởng sự nghỉ ngơi xứng đáng. Nhưng…
█████: …Nhưng?
L.: Cảm giác nó không đúng lắm. Anh đã bao giờ nghe tới nghịch lý cởi đồ chưa? Khi cơ thể của anh lạnh dần, thực sự lạnh, mạch máu của anh giãn ra và anh bắt đầu cảm thấy ấm lên. Vậy là anh bắt đầu xé đồ ra vì cảm thấy như đang bốc cháy và cần phải làm mát – và thứ tiếp theo mà mọi người biết, là anh trần truồng và chết còng queo bên một đống tuyết. Tôi có một người bạn cũng ra đi theo cách đấy hồi 98. Theo tôi biết thì giờ anh ấy vẫn nằm co quắp bên cạnh vách Hillary.3
█████: Vậy anh tin là mình đã tưởng tượng ra nó.
L.: Phải. Vậy là tôi cố rũ bỏ nó đi, nhưng tôi không thể rời mắt khỏi người đàn ông đang bắt đầu leo tới chỗ của tôi. Và đó là lúc mọi thứ hoá thành c*t.
█████: Tại sao?
L.: Ngay sau đó tất cả các cảm giác ấm áp và dễ chịu biến mất. Đột nhiên tôi thấy lạnh – lạnh còn hơn cả trước đây. Lạnh hơn cả mức tôi được phép. Tôi không thể cảm thấy ngón tay hay mặt mình. Môi tôi nứt nẻ và đông cứng. Tôi cố thở nhưng cứ như phổi tôi chứa đầy nước. Chân tôi bị vọp bẻ và điều tiếp theo tôi biết là tôi đổ sập xuống. Đồng đội cách tôi gần 30 mét vào lúc này. Tôi có hét lên với họ nhưng chỉ ra được một tiếng thều thào. Tôi quay lại và người đàn ông kia – cái thứ kia – vẫn đang tiến tới.
█████: Mất bao lâu để nó tới được chỗ anh?
L.: Một tiếng? Tôi không rõ nữa. Tôi không thể thấy được đồng hồ và tôi cũng nghĩ mình có thể hiểu nổi gì nữa. Tôi chạm được tay xuống đất nhưng lại không thể nhấc nổi chân mình. Mọi thứ ngả sang hướng mà dù tôi có đi được tiếp thì tôi cũng chẳng thể về kịp trại trước khi đêm xuống. Tôi bắt đầu nghĩ mình sẽ chẳng thể rời núi được – nhưng thứ làm tôi còn lo hơn là người kia. Hắn ta càng tới gần, tôi càng cảm thấy thứ gì đó trong đầu tôi – thứ gì đó cổ xưa, hiểm ác, và trên tất cả, đầy thù hận.
█████: Điều gì xảy ra khi nó tới nơi?
L.: Nó túm lấy vai tôi và nhấc tôi lên ngang mặt nó. Tôi đã nhìn thẳng vào cặp kính đó, đôi mắt đó…
█████: Đó là kính hay mắt của nó?
L.: Cả hai. Chẳng là cái nào. Tôi không biết. Nhưng cứ như thể tôi có thể thấy thứ gì trong chúng. Không hẳn là nhìn thấy, đúng hơn là… cảm thấy chúng. Hình ảnh và cảm xúc lẫn lộn trong tâm trí tôi. Phẫn nộ, và hạnh phúc, và… hoang mang.
█████: Hoang mang?
L.: Tôi không nghĩ nó quen với việc có người chống cự lại mình. Nó đã hỏi tôi một câu.
█████: Nó nói chuyện sao?
L.: Không phải bằng từ ngữ. Tôi có thể nghe được, nhưng không phải bằng tai. Tôi nhìn thấy hình ảnh của mọi người – ngồi trong bồn tắm nóng, nằm bên một đống lửa tí tách, phơi nắng trên bãi biển. Những con người ấm áp, hạnh phúc. Nhưng tôi biết họ. Đó là những gương mặt tôi từng thấy trong sách vở và tranh ảnh, và những con người tôi nhìn thấy trên đường lên núi mà không thấy được trên đường xuống. Tôi nhìn thấy Giày Xanh! Những người vẫn còn nằm lại trong khu vực tử thần này. Và tôi nghe thấy câu hỏi của nó.
█████: Đó là?
L.: "Ngươi sẽ từ chối món quà của ta sao?"
(L. trở nên rất bồn chồn vào thời điểm này của cuộc phỏng vấn và đã im lặng một lúc.)
█████: Mời tiếp tục.
L.: Tôi chỉ có thể nhận thức được một chút về bất cứ chuyện gì đang xảy ra… nhưng tôi biết cái thứ trước mặt mình là mối đe doạ lớn hơn mọi cơn bão hay mọi vụ tuyết lở nào. Di chuyển môi mình còn khó hơn mọi điều tôi từng làm… nhưng tôi đã làm được, và nói với nó “Đúng.”
█████: Nó đáp lại thế nào?
L.: Tôi thấy nhiều hình ảnh hơn. Hình ảnh của những người lúc trước, nằm trong tuyết và đã hấp hối. Tôi có thể cam đoan mình nhìn họ từ góc nhìn của nó. Nó [DỮ LIỆU BỊ XOÁ] họ. Tôi có thể phát bệnh. Nó không nói gì với tôi về mặt từ ngữ - nhưng nó tức giận với tôi. Nó đã bị xúc phạm, bị lăng mạ, bị sốc. Nó cố nói với tôi rằng tôi đã vô ơn – và thay vì được nghỉ ngơi trong thanh thản khi nó [DỮ LIỆU BỊ XOÁ] thì tôi phải cảm nhận từng phút một của nó. Tôi hỏi nó, “Tại sao ngươi làm điều này?”
█████: Nó đã nói gì?
L.: Nó chế giễu tôi.
(L. im lặng lần nữa.)
█████: Chỉ vài câu hỏi nữa thôi, làm ơn. Nó chế giễu anh thế nào?
L.: Nó… nó cho tôi thấy một nạn nhân nữa của nó. Có lẽ là người đầu tiên. Mallory. 1924. Tôi biết rõ gương mặt đó như mẹ mình vậy, nhưng chưa bao giờ tôi thấy nó với những chi tiết đó… hoặc trong tình trạng đó. Ông ấy nằm sấp. Yếu ớt. Bị bỏng lạnh. Chết dần. Ông ấy vẫy tay và kêu lên với thứ kia, trong khi tôi đang xem nó tiến tới từ góc nhìn của nó. Nó nhìn vào mắt ông ấy và nó [DỮ LIỆU BỊ XOÁ]. Nó bắt tôi xem từng giây cho tới khi mọi chuyện hoàn thành. Tôi nghĩ phải xem điều này còn tồi tệ hơn tự mình chịu đựng nó. Và rồi nó nói với tôi…
(L. im lặng.)
█████: Nói với anh điều gì?
L.: "Vì nó có ở đây."4
█████: Điều gì xảy ra tiếp theo?
L.: Tôi không định để [DỮ LIỆU BỊ XOÁ] xảy đến với mình. Nó đang nhấc tôi lên, nên tôi có đủ sức để nắm chặt tay lại. Tôi đấm nó. Mạnh nhất có thể, với mọi chút sức lực còn xót lại. Thẳng vào cặp kính. Nó nứt ra. Tôi có thể thấy thứ đằng sau nó.
█████: Đó là gì?
L.: [DỮ LIỆU BỊ XOÁ] tôi không nhớ rõ lắm sau đó. Chắc hẳn tôi đã chui được vào túi ngủ của mình vì đó là cách mọi người tìm thấy tôi.
<Kết thúc Nhật ký>
Lời kết: Sau cuộc chạm trán của L với SCP-1529, nó không còn được nhìn thấy, dù hoạt động hay bất động, trong vòng 5 tháng, 17 ngày, 19 giờ. Trong lần quan sát tiếp theo, kính của nó không có dấu hiệu hư hỏng nào. L. mất vào ██/██/20██. Nhánh truyền thông của Tổ Chức báo cáo lại nguyên nhân cái chết là do biến chứng từ việc phơi nhiễm với amiăng từ thời thơ ấu. Một cuộc khám nghiệm tử thi cho thấy L. đã phải chịu suy giảm thân nhiệt, bỏng lạnh và phù não nghiêm trọng khi tử vong. L. đã ngừng việc leo núi từ sau cuộc chạm trán với SCP-1529 và chưa từng đi quá độ cao 500 mét phía trên mực nước biển trong 12 tháng trước lúc chết.
Phụ lục: Vào ██/██/20██, do thám trên không đã chụp được ảnh về một cá nhân với bề ngoài tương tự SCP-1529 gần đỉnh của ████████ ███████, ██████. Do chính phủ của ██████ đã cấm việc leo núi, mối đe doạ là thấp vào lúc này. Việc quan sát trên không và bằng vệ tinh với ███████ ███████ sẽ được tiếp tục theo chu kỳ thường nhật cho tới khi một trạm quan sát cố định có thể được thiết lập.