SCP-182 : "Kẻ Cầm Đầu"

Information

Name: "Kẻ Cầm Đầu"
Author: Simpai
Rating: 3/3
Created at: Mon Jan 06 2025

Phân loại: Euclid
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: SCP-182 phải được giữ trong một kiến trúc nhỏ có khả năng chống lại tác động từ môi trường trên một hòn đảo hoang tọa lạc tại vị trí cách cảng biển của Greenland 10km. Một đội gồm năm nhân viên an ninh phải luôn được phân công canh giữ thực thể toàn thời gian. Nhân viên an ninh phải được khám tâm lý định kỳ mỗi tháng một lần; trong trường hợp ghi nhận nhân sự gặp tổn thương tâm lí cần phải trở về chốt canh và tham gia một khóa tâm lý trị liệu trước khi quay trở lại nhiệm vụ. Không một cá nhân nào được ở lại nhiều hơn sáu tháng liên tiếp trong một nhiệm vụ canh giữ 182 và phải dành ít nhất ba tháng công tác ở một nơi khác trước khi quay lại. Nhân sự có quyền từ chối thuyên chuẩn nếu đã dành tổng cộng tám tháng hoặc nhiều hơn trên khu vực. SCP-182 đã yêu cầu được giữ trong trạng thái an thần sâu 20 giờ một ngày. Sau Sự cố 182-7, đặc quyền này đã bị thu hồi.
Mô tả: SCP-182 là một người đàn ông da trắng với thể hình trung bình, xấp xỉ 45 tuổi và có một vết sẹo sâu ở bụng và sọ từ một thời điểm không xác định trong quá khứ (theo lời của thực thể, trước khi thực thể được tìm thấy và quản thúc bởi tổ chức vào năm 19██). SCP-182 khiếm thính và khiếm ngôn, bù đắp cho những khiếm khuyết này bằng các khả năng tự nhiên.

SCP-182 đã cho thấy khả năng thâm nhập vào tâm trí của các loài động vật khác, kể cả con người, một cách thụ động và có được tầm nhìn cũng như âm thanh từ giác quan của mục tiêu. Khả năng này không mang hiệu ứng nhất quán trên mọi nhân sự, một số nhân viên an ninh đã thường xuyên luân chuyển đến và rời đi trong suốt ██ năm qua mà không chịu tác động tiêu cực nào. Tuy nhiên, việc tiếp xúc lâu dài với đặc tính ‘vay mượn giác quan’ của SCP-182 có thể gây ra hiện tượng ảo ảnh thị giác và ảo thanh ở 97% con người và 100% với vật thí nghiệm không phải con người.

Hiệu ứng trên có nhiều mức độ nghiêm trọng, nhưng tiếp tục tiếp xúc hậu phơi nhiễm sẽ gây ra suy sụp tinh thần, hiệu ứng này sẽ bị đẩy nhanh khi ở gần SCP-182. SCP-182 cho thấy khả năng chủ động gây ảo giác lên nhân viên an ninh khi bị ép buộc, vì thế việc tránh những chủ đề đã biết có khả năng kích động SCP-182 được xem là cần thiết (Bao gồm cả việc nhắc đến SCP-076-2, SCP-682, và cả quá khứ của SCP-182 trước khi bị quản thúc bởi Tổ Chức). Quy trình thanh trừng nhân sự bị ảnh hưởng là cần thiết nếu họ không thể phân biệt giữa ảo ảnh và hiện thực do trạng thái suy sụp, chết não hoặc bị căng trương lực vĩnh viễn là những kết quả duy nhất sẽ xảy ra khi đạt đến mức ảnh hưởng này. SCP-182 không có khả năng kiểm soát dị tính, đối tượng sẽ tự động nhìn và nghe thấy nhận thức của bất kì sinh vật sống nào trong bán kính mười mét thực thể có thể ‘tập trung’ vào một hướng cụ thể nằm ngoài khoảng cách đó nhưng không thể ‘cưỡi’ nhận thức ở xa hơn khoảng cách ba mươi mét.

SCP-182 còn biểu hiện khả năng đưa những suy nghĩ của bản thân vào tâm trí của bất kì cá nhân nào có giác quan bị thực thể ‘cưỡi.’ Đoạn ‘thoại’ nội tâm này là nguồn tin về thực thể duy nhất được biết đến và được mô tả bởi nhân viên an ninh là giống như có một người tí hon nói chuyện giữa hai tai họ. SCP-182 không cho thấy bất kì nhận thức độc hay thần giao cách cảm nguy hiểm từ đoạn ‘thoại’ này dù rằng thực thể báo cáo ‘giọng nói’ của thực thể là một phần của những ảo giác.
Phụ lục 182-1: SCP-182 cho rằng sự cố khiến cho thực thể mất khả năng nói và nghe đã cho thực thể khả năng thần giao cách cảm thiên phú. Hiện tại không rõ việc này là mục tiêu chủ đích của việc ‘tra tấn’ mà đối tượng phải chịu hoặc do trong hoàn cảnh sinh tử khiến đối tượng bộc lộ khả năng dị thường tiềm ẩn. Hạn chế/không khuyến khích đặt câu hỏi liên quan đến chủ đề này do dị thể đã từng trở nên kích động và đẩy nhanh quá trình ảnh hưởng, gây ra cái chết của ██ người trong buổi thẩm vấn đầu tiên..

Phụ lục 182-2: Đã có đề xuất sử dụng SCP-182 như một “tâm dịch viên” với những SCP khác có biểu hiện của nhận thức nhưng không có khả năng giao tiếp. Vì hiệu ứng phụ khi tiếp xúc với SCP-182 nên đề xuất này đã bị từ chối.

Báo cáo Sự cố 182-7

Bản ghi âm được thu hồi từ trạm gác, giọng nói được xác định là đặc vụ █████ , ghi âm vào ngày ██/█/19██

“Đúng vậy… ừ thì chúng tôi nhận được thư từ hội đồng O5 nói rằng họ đã cho phép sử dụng thuốc an thần. Ts.███████ rời đi để thông báo với 182, hắn trông có vẻ khá vui, vỗ tay và bày đủ trò như một thằng nhóc. Thuốc được tiêm và hắn gục đi một cách nhẹ nhàng. Sau khi hắn ngủ được vài tiếng, Ts.███████ đã vào để kiểm tra để chắc chắn rằng hắn vẫn thở, không muốn thêm thương vong nữa ấy mà, phải chứ? Dù sao thì lúc ấy, tôi đang ở trạm gác khác, chúng tôi đang chơi blackjack thì tôi nghe gã tiến sĩ hét toáng lên. Ông ta ấy gặp nhện hay gì à?

(Tiếp theo sau, bản ghi âm thu được bảy tiếng súng; phân tích âm thanh cho thấy cả bảy viên đạn được bắn vào vị trí phía trên bên trái của micro.)

“Chết tiệt… Chúng tôi đã nghĩ tiến sĩ cuối cùng cũng đã phát điên, gần đây ông ta hay nhìn thấy vài thứ ở ngoài khóe mắt, chúng tôi nhận ra 182 chắc hẳn đã ảnh hưởng đến ổng. Chúng tôi bốc thăm để xem ai sẽ đi dọn xác ông tiến sĩ, [Đặc vụ J████████ ██████] đã rút được cái ngắn. Cậu nhóc vẫn còn khá non choẹt, mới thuyên chuyển về đây được hơn tuần. Con mẹ nó chứ, tôi đáng lẽ phải nên đi thay cậu ấy. Sau vài phút, tiếng hét của J███ vang lên. Tại thời điểm này mọi người đều đứng phắt dậy, chúng tôi bước ra bên ngoài, tuyết ở khắp mọi nơi, đáng lẽ phải rời khỏi đó trước kh- argh!”

(Thêm tám phát súng được nghe thấy, tiếp theo sau là những tiếng click liên tục. âm thanh kế tiếp được nhận định là tiếng thay băng đạn rỗng.)

“Ugh… Những thứ đó… Chúng tôi đi tới căn nhà nơi 182 ở, hắn ta đang nằm trên giường, có vẻ như đã chết. Ba mươi hoặc ba mươi lăm mét cách đó, J███ và tiến sĩ đang ngồi dưới sàn, nhỏ cả dãi. À không, mỗi tiến sĩ thôi. J███ chết rồi. Máu chảy ra từ miệng cậu ta, xem ra cậu ta đã tự cắn đứt lưỡi mình. Ba chúng tôi đều biết điều gì sẽ xảy ra. Tôi bắt đầu nhìn thấy… Một vài thứ. Tôi đã chạy, tôi không biết về hai người kia nữa. Tôi lẩn trốn trong công trình, tôi sẽ đợi con tàu tới. Mong rằng tôi có thể cố thủ đủ lâu…”

(Trong mười bảy phút tiếp theo của bản ghi âm, những tiếng la hét ngắt quãng và tiếng súng có thể được nghe thấy, ngoài ra còn hai lần tiếng cửa mở.)

“Tôi đã thấy những gì xảy ra với những người bị ảnh hưởng rồi. Tôi sẽ không có kết thúc giống vậy đâu. Tôi sẽ không nhìn thấy những thứ đó đâu. Tạm biệt.”
(Một tiếng súng vang lên và âm thanh im lặng trong hai giờ. Thi thể của Đặc vụ █████ và █████ được tìm thấy ở gần cửa, họ bị bắn bởi Đặc vụ █████. Đặc vụ █████ được tìm thấy kế bên băng ghi âm với một viên đạn trong sọ.)

Bản báo cáo sự cố cuối cùng
Việc thẩm vấn SCP-182 được thực hiện bởi nhân viên an ninh thay thế tiết lộ rằng thực thể ‘đã chịu đựng một cơn ác mộng kinh hoàng không thể diễn tả bằng lời’ trong khi được an thần. Thực thể biểu lộ mức độ căng thẳng cao trong khi thẩm vấn, Giả thuyết rằng những cơn ác mộng SCP-182 mơ thấy đã gây ra cảm xúc đau khổ đủ để thực thể vô thức tạo nên một vùng ảo giác mạnh mẽ. Sau sự cố, thực thể bị cấm sử dụng tất cả các loại thuốc ngủ.


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.