SCP-4005 : Thành Phố Thần Thánh và Thiên Đàng Của Trung Hoa Huyền Thoại

Information

SCP-4005, trước khi bị quản thúc. Bức ảnh được tìm thấy trong tài sản của một cư dân tại Cairo, Ziyad Abdullah, người đã mất tích từ những năm 1970.

Name: Thành Phố Thần Thánh và Thiên Đàng Của Trung Hoa Huyền Thoại
Author: SCPFoundationVietnam
Rating: 11/11
Created at: Sun Apr 11 2021

Mã vật thể: SCP-4005
Phân loại: Safe Apollyon
Quy trình Quản thúc Đặc biệt 01/07/28: Việc quản thúc SCP-4005 hiện không khả thi.
Mô tả: SCP-4005 là một cây đèn dầu không thể bị phá hủy được làm bằng thủy tinh theo thiết kế kiểu Hồi giáo, được phục hồi từ Cairo, Ai Cập. Dựa theo lời từ một số nhà văn xuyên suốt nhiều thế kỷ, chiếc đèn được cho là đã được tạo ra ở Marrakesh vào thế kỷ thứ 14. Du hành xuyên suốt Châu Phi và Châu Á trong một vài thế kỷ trước khi được đem tới Cairo vào những năm 1950.

Khi một cá nhân nhìn chằm chằm vài giây vào SCP-4005 trong khi nó đang được thấp sáng, họ sẽ nhìn thấy những hình ảnh về một đô thị bên trong ngọn lửa. Những hình ảnh này có một hiệu ứng lan truyền nhận thức mạnh1, làm cho người xem trở thành một thực thể SCP-4005-1.

Những SCP-4005-1 đều bị thôi thúc đi hành hương đến thành phố mà họ nhìn thấy bên trong ngọn lửa của SCP-4005. Điều này đòi hỏi họ phải du hành một khoảng rất lớn bằng cách đi bộ, thường là tới một lục địa khác, và tới một lối vào cụ thể; thường là một cánh cửa, cổng hang động, hay một cửa sổ. Vị trí mà họ đi tới đa phần đều mang ý nghĩa cá nhân hoặc tâm linh đối với mỗi thực thể SCP-4005-1. Khi tới được những lối vào này, các thực thể SCP-4005-1 sẽ biến mất.

Khi được thẩm vấn bởi nhân viên tổ chức, các thực thể SCP-4005-1 luôn luôn tin rằng họ sẽ được đưa đến thành phố mà họ thấy trong SCP-4005 khi cuộc hành hương của họ kết thúc. Họ khẳng định rằng tất cả những khung cảnh đô thị đó đều giống nhau, là một thành phố duy nhất, được cho là nằm đâu đó bên trong Trung Quốc hoặc bao quanh toàn bộ Trung Quốc. Những khung cảnh này rất đa dạng, và mặc dù không có khung cảnh nào được cho là trùng khớp với những vị trí đã được biết đến, chúng thường mang nhiều điểm giống nhau với các thành phố ngoài đời thực. Sự nổi bật của thành phố này trong những tường thuật của các thực thể SCP-4005-1 và khả năng tồn tại của nó dựa trên các đặc điểm chung được tìm thấy trong chúng đã dẫn đến tên chỉ định tạm thời của nó là SCP-4005-2.

SCP-4005 được phát hiện vào năm 1975, khi nó được di dời khỏi kho chứa trong một đền thờ Hồi giáo tại Cairo và được thấp sáng trong một buổi lễ đông đủ, điều này đã dẫn đến việc vài trăm tín đồ bị biến trở thành thực thể SCP-4005-1. Một cuộc biến động gồm rất đông người đã được Tổ chức chú ý, Tổ chức đã tiến hành lưu trữ SCP-4005 và giam giữ vài trăm thực thể SCP-4005-1 sau một cuộc tổng điều tra.
Phụ lục 1 09/09/2027: Sau đây là bản nhật ký được viết bởi Omar Ibn Rashid, một nhà tiểu thuyết gia người Ai Cập hoạt động vào những năm 1950s. Ibn Rashid biến mất vào năm 1958, khoảng 3 năm sau khi bản nhật ký này được viết. Toàn bộ bản nhật ký được viết dưới dạng một loạt những mật mã rắc rối và phức tạp, hiện tại vẫn chưa được dịch ra đầy đủ. Những trang sau đây là bản dịch của những gì đã được giải mã cho đến thời điểm hiện tại.

Quá khứ là một sự lừa dối. nó chỉ đơn thuần là một chuỗi những tường thuật rắc rối, được kể bởi những người tuyệt vọng đến mức tìm ý nghĩa trong những thứ vô nghĩa, tất cả đều che giấu những lầm lạc ở cốt lõi của sự hỗn loạn.

Tôi có thể tường thuật cho bạn biết về quá khứ của tôi, nhưng nó cũng là cùng một sự lừa dối đó thôi. Một cậu bé, được nuôi dưỡng trong một cái gì đó dễ gần nhưng không đến mức nghèo đói, Hiểu rằng nó đang trong một ca khúc của những cạnh tranh chính thống giáo, một đứa trẻ ban sơ của một dân tộc vẫn đang dần trở nên toàn vẹn. Một cậu bé sùng đạo với lòng phục tùng Chúa. Một đối tượng tương lai của chủ nghĩa dân tộc, quăng đi những xiềng xích của quá khứ. Một con tốt trong cỗ máy vô tận của nhà nước.

Người đàn ông mà tôi trở thành cũng bị xé ra giữa những phong trào, những phong trào, những cuộc cãi vã, và như những người trẻ khác, tôi đã bị cám dỗ bởi tất cả. Chủ nghĩa Liên Ả Rập của Nasser đã kích thích sự tò mò của tôi, nhưng khi tôi thấy nụ cười trên môi những tên bán hàng của hắn trong khi Cairo rơi vào đống đổ nát, tôi đã bị vỡ mộng. Lòng sùng đạo của hội huynh đệ có vẻ như là một phương thuốc hiệu quả, nhưng tôi sớm nhận ra rằng nó là một sự lai tạo đồi bại giữa hiện đại và cận hiện đại. Đám Cộng Sản và Chủ nghĩa Dân tộc thì chỉ nghịch với đống mảnh ghép ở thời kỳ Khai sáng của chúng, nào là kim tự tháp đá cổ đại, hay công sức của người ngoài hành tinh. Tôi cảm thấy lạc lõng biết bao..

Tôi chỉ tìm thấy được ý nghĩa duy nhất ở trong Zawiyahs của đạo Sufis giáo. Những người ở đó có thể, vào thời điểm đó, giáo điều, họ cũng suy nghĩ hạn hẹp giống như phần còn lại. Nhưng khi họ suy ngẫm, thiền định, ném mình vào sự hợp nhất với Chúa, lúc đó tôi mới thấy được thoáng qua một cái gì đó vĩ đại hơn. Tôi không nhìn thấy, vào thời điểm đó, không thể nhận ra nó là cái gì.

­Và như thế, tôi đi lang thang. Những cuốn sách và bài thơ của tôi chưa bao giờ trở nên nổi tiếng, trong một sự dị giáo của những sự chính giáo, chả ai quan tâm đến người không đề ra giải pháp cả, chỉ có thêm nhiều câu hỏi mà thôi. Nhưng họ đã cho tôi một số tiền nhỏ, ít ỏi, đủ để tôi ăn và kiếm quần áo mặc. và để ấp ủ hi vọng thỏa mãn sự tò mò của tôi về lịch sử của những nơi xa xôi, và những sự tò mò kỳ cục. Và đó là cách tôi tìm thấy cây đèn của Aladdin.

Trời đã bắt đầu sập tối, và những áng mây đã bắt đầu hóa đen trái ngược với bầu trời xanh thẳm. Bên ngoài sa mạc, những cồn cát xê dịch và biến đổi, xoáy tít thành những hình thù kỳ quái bên dưới hoàng hôn. Tôi đang du hành tại Liên Bang Xô Viết, ở Samarkand, đang nghiên cứu một vài thứ cho cuốn sách tiếp theo của tôi. Một cuốn tiểu thuyết lịch sử, lấy bối cảnh ở Registan của Thiếp Mộc Nhi. Nó sẽ là một tuyệt phẩm của tôi.

Nhưng cuộc sống ẩn dật ở căn hộ cao cấp tại Cairo đã làm cho tôi mất đi cảm hứng. Cuộc sống thoải mái ở tầng lớp trung lưu đã không giúp tôi luyện cách để kể một câu chuyện về những vị Hãn và Sultan, những đế quốc và các cuộc chiến tranh. Vậy nên tôi đã quyết tâm đi du lịch, và tôi đã được đi du lịch. Stalin đã chết, Khrushchev đang tiến hành những cải cách tự do hóa, và tôi đã kiếm được vừa đủ tiền. Đâu phải là tôi có thứ gì khác để làm ngoài việc hút thuốc và tranh luận với những người đạo Sufi.

Samarkand đúng là những gì mà tôi cần. Chữ nghĩa bắt đầu tuôn ra. Tôi cảm thấy có cảm hứng, vui vẻ, tự do. Thành phố này đã bị phá hủy bởi sự buồn tẻ của Xô Viết nhưng tôi biết, tôi biết, rằng bên trong những con đường của nó, một xã hội lý tưởng đã bị suy tàn và sự ngoằn ngoèo phức tạp của nó, là những dấu vết của quá khứ. Tôi viết và tôi viết nhưng có một thứ làm cho tôi phải bực mình: phần kết luận.

Thiếp Mộc Nhĩ nằm, chết, trên con đường tới Kashgar. Khát vọng chiếm hữu thế giới của ông ta đã bị đè bẹp. Tâm trí của ông ta, từng có thời thật sáng suốt và yếu ớt, giờ đây lại không thể cảm nhận được những gì đang xảy ra với chính ông ấy. Nhưng câu chuyện của ông ta kết thúc ở đâu? Ở một, tôi đã cho ông ta sự lãng quên; một sự nhắc nhở phù hợp về thể trạng của ông ta, sự yếu đuối của con người. Nhưng điều đó không thỏa mãn; Nó khiến những thứ bí ẩn trở nên rõ ràng như các lý thuyết hạt nhân, xóa đi toàn bộ lịch sử và những khái niệm và sự tương tác của các ý tưởng khác nhau. Vậy nên tôi cho ông ta sự phán xét, trước Chúa và những thiên thần. Nhưng điều đó làm cho câu chuyện trở nên quá đơn giản, định nghĩa sự tàn phá của ông ta thông qua những ranh giới đúng và sai cổ hữu. Tôi nhìn chằm chằm vào chúng trong nhiều ngày, không biết nên chọn cái nào. Cái mà tôi cần là câu trả lời.

Và tôi đã tìm thấy câu trả lời trong một căn hầm. Tôi đã ghé thăm một người bạn cũ của tôi, một nhà khảo cổ học người Kyrgyz đến từ Osh, anh ta muốn cho tôi thấy kỉ vật mà anh ấy mới thu thập được. Anh ta là một người khá kỳ lạ. Vào thời điểm mà lịch sử đất nước họ đang được truyền lại bởi chủ nhân người Nga của họ thì anh ta lại chật vật để bảo tồn mọi dấu vết của các trật tự khác, tạo nên bộ sưu tập của riêng anh ta thông qua sự rải rác của nhiều quan niệm sống khác nhau. Anh ta đã cho tôi thấy nhiều tuyệt tác: Bản chép tay của Al-Kashgari và Khayyam, bức tiểu họa Ilkhanid, đồ kim loại phức tạp ở Uzbek và những mô hình Timurid.

Anh ta đi ăn tối, nhưng tôi thì ở lại trong căn hầm, nghiên cứu mọi thứ. Và rồi tôi thấy cây đèn. Nó bụi bặm với vẻ bề ngoài kém hấp dẫn. Tôi đã suýt bỏ lỡ nó, nhưng rồi tôi đã bị chiếm hữu bởi một ý nghĩ kỳ lạ, lãng mạn. Tôi muốn thấy thứ đồ cổ này thắp sáng thêm một lần nữa. Để biến đổi nó từ một đối tượng nghệ thuật, một thứ chỉ có giá trị vì hình dáng và ý nghĩa, thành một vật chân thật và là công cụ sống có mục đích. Tôi đi tìm dầu, đổ dầu vào, và thắp cây đèn. Tôi ngắm nhìn nó.

Và tôi đã thấy.

Tôi thấy những tháp ánh sáng mượt mà như tơ lụa, chạm đến những đám mây và lấp lánh như đá quý. Tôi thấy một biển những mái vòm màu xám và xanh thẩm đẹp hơn vạn vật ở Ba Tư. Tôi thấy hình bóng của những hẻm sa thạch xoắn tít, những ngôi chùa đỏ rung động trước gió. Tôi thấy những ngôi đền màu xanh lục liên kết tự muôn thuở với những quản trường đầy cát bụi và những thành phố cổ đại. Tôi thấy một thành phố, thế hệ này qua thế hệ khác, một ca-ta-lốc của lịch sử.

Tôi ngay lập tức hiểu ra. Đây là Trung Quốc, một Trung Quốc thật sự. Cái mà được xây dựng từ những vật liệu thô chỉ là một cái bóng, một cái ảo ảnh. Thành phố này là đế chế ngự tại cuối đường, vượt qua cánh cổng sắt của Karasahr và vùng đầm lầy của Bengal. Tôi biết là tôi phải chiêm ngưỡng, chộp lấy, giữ được nơi này. Tôi thu xếp hành lý, từ biệt người bạn đang bối rối, đưa lén cây đèn ra và đi bộ về phía Nam.

Vì lối đi tới al-Sin không phải ở phía đông, như những bậc hiền nhân cổ xưa đã nói, mà là ở phía nam. Dựa theo bản năng tôi biết trong một hành lang ở Marrakesh, có một mái vòm đánh dấu phần rìa của Uighurstan. Tôi biết rằng nó phải là sự thật. Đó là lý do mà tôi đậu lại tại sa mạc Kasbah trong đêm lạnh giá, viết những dòng này trong khi những ngọn gió đang quật mạnh xung quanh áo choàng của tôi.

Khi chúng ta thấy được một phép màu, hiếm khi mà chúng ta cảm nhận ra chúng lắm. Chúng ta có thể bị sửng sốt bởi những chuyển động nhanh chóng, bập bùng kỳ lạ. Chúng ta sẽ nghĩ rằng đó là một kỹ xảo, bịa ra một câu chuyện và xếp chúng vào ý niệm về các sự kiện của chúng ta.

Phụ lục 2 07/01/28: Sau đây là bản thẩm vấn được tiến hành bởi trưởng dự án Martha Hardcastle với một thực thể SCP-4005-1, sau đây sẽ được gọi là SCP-4005-1A.

Ngày: 06/01/28

Thẩm vấn viên: Ts. Martha Hardcastle, Trưởng Dự Án của SCP-4005

Đối tượng thẩm vấn: SCP-4005-1A, trước là Ts. Fatima Mahmoud, nghiên cứu viên Cấp 3 tại Điểm 867

Địa điểm: Điểm 867, Cơ sở Quản thúc 8B

<Bắt Đầu Bản Ghi>

Ts. Hardcastle: Xin chào, SCP-4005-1A.

SCP-4005-1A: Cô lạnh nhạt với tôi nhanh thế, Martha

Ts. Hardcastle: Cô có hài lòng với khu ở của cô không?

SCP-4005-1A: Có chứ, cảm ơn. Không tốt bằng phòng nhân viên, nhưng nó sẽ ổn thôi.

Ts. Hardcastle: Lý do cho hành động của cô vào ngày 17 là gì?

SCP-4005-1A: …Tôi xin lỗi, Martha. Nhưng tôi phải biết.

Ts. Hardcastle: Biết? Biết cái gì cơ?

SCP-4005-1A: Hình như việc kiểm tra lý lịch của tổ chức đang ngày càng lỏng lẻo

Ts. Hardcastle: Cá- à. À. Mahmoud.

SCP-4005-1A: Aisha Mahmoud và Rashid Mahmoud. Cả hai đều biến mất vào cùng một ngày trong năm 1975, cùng với toàn bộ hội đoàn của đền thờ Hồi Giáo. Tôi lúc đó ở nhà, bị bệnh, cùng với dì tôi. Hẳn là phải khó khăn lắm mới tìm thấy những tài liệu đầu của tôi nhỉ, và Mahmoud là một họ khá phổ biến. Mọi thứ rối tít lên ở khu ổ chuột nghèo đói Cairo.

Ts. Hardcastle: Vậy, cái gì? Cô muốn biết cảm giác nó như thế nào à?

SCP-4005-1A: Lúc đầu thì không. Tôi dành nhiều năm trời tìm kiếm họ, khắp mọi nơi mà tôi có thể. Tôi bắt đầu quan tâm đến những vụ mất tích kỳ lạ không giải thích được, và tôi làm việc đó khá tốt, nên… khi mà tổ chức đề nghị cho tôi một công việc, tôi đã chớp lấy cơ hội. Mất vài năm mới tìm thấy cha mẹ của tôi trên cơ sở dữ liệu.

Ts. Hardcastle: Tôi… xem này, dù gì đi nữa. Tôi lấy làm tiếc, Fatima. Họ đã bị dính phải khi-

SCP-4005-1A: Không sao đâu. Việc đó cũng lâu rồi. Dù sao, tôi cũng đã được chuyển đến đây. Tôi chỉ- chỉ muốn biết chuyện gì đã xảy ra. Tôi hiểu rằng tổ chức làm những việc như thế này- Ý tôi là, tôi đã làm những việc như thế này. Tôi… cần một hồi kết, tôi nghĩ vậy.

Ts. Hardcastle: Chà. Dù sao. Điều đó vẫn không giải thích được những gì cô làm tối hôm qua.

SCP-4005-1A: Tôi đã cảm thấy không tốt. Thật vậy. Gần đây, ý tôi là. Cô có biết về sự cố một vài tháng trước, với đoàn tàu, và chà. Tôi cũng nghĩ về chúng. Cha mẹ tôi, ý tôi là. Tôi đã đọc mấy tài liệu, về cuộc phỏng vấn của họ. Rằng họ tuyệt vọng để thoát ra, để du hành. Tôi không trách cô, nhưng tôi chỉ- tôi muốn biết rằng nó như thế nào, biết rằng họ đã trải qua những gì.

Ts. Hardcastle: Nếu- chúng ta có nhân viên tâm lý ở đây. Tôi đã có thể tổ chức một-

SCP-4005-1A: Người ta không phải lúc nào cũng suy nghĩ hợp lý, Martha.

Ts. Hardcastle: Phải. Phải rồi, tôi biết. Chà… Cô đã thấy gì trong đó?

SCP-4005-1A: Tôi thắp sáng nó, nó sáng lên, và… tôi đã thấy. Thành phố. Nó cho tôi thấy toàn bộ thành phố, hoặc là toàn bộ những gì mà có thể thấy được, có quá nhiều thứ đập vào mắt tôi trong cùng một lúc, tất cả đều hoạt động trong một chuyển động bất tận của một tổng thể liền mạch. Tất cả những người đã thấy cây đèn của nó, những công trình của họ, những thành phố của họ. Thiên đường của họ.

Tôi thấy những dãi đường nhà phố London, càng đẹp và rộng rãi, trong những đại lộ thẳng và xoắn tất cả trộn lẫn với nhau. Tôi thấy những lăng kính bụi bặm như những ngôi nhà kiểu Thổ Nhĩ Kì, vẻ quá khứ và hiện tại của chúng hòa trộn lại với nhau. Tôi thấy những thành phố thuộc địa là giấc mơ của những người Mỹ cũ, với hơi khói bám bên trên những ngôi nhà gỗ và những cỗ xe ngựa đang lái băng qua đường. Tôi thấy những khối bê tông trồi lên từ vực sâu. Tôi không biết cách nào để diễn tả nó, Martha. Nó là- là một sự sáng tạo thuần túy. Những ký ức, lịch sử từ một ngàn người tất cả xáo trộn lại với nhau.

Ts. Hardcastle: Cô thấy tất cả à? Nó trông như thế nào khi nhìn ở bên ngoài?

SCP-4005-1A: Cô không thể cảm nhận nó như vậy. Nó… nó là quá nhiều thứ trong cùng một lúc. Một thành phố ở trong, một thành phố bên ngoài. Một thành phố được xây dựng xung quanh quảng trường trung tâm, như những thuộc địa cũ; nhưng mỗi quảng trường đều đánh dấu một trung tâm khác. Những nhà thờ, đền điện, đền thờ Hồi Giáo. Nhưng con kênh rạch, những cây cầu xâu chuỗi tòa nhà chọc trời này với tòa nhà chọc trời khác. Những đại lộ của tội lỗi suy đồi, rơi vào nhau thành một thác nước như Cửu Long. Đó là nơi mà những ký ức của hàng nghìn người đã nhìn vào ánh sáng của nó xuyên suốt vĩnh cửu.

Ts. Hardcastle: Lời văn của cô lúc nào cũng hoa mỹ.

SCP-4005-1A: Nó yêu cầu những áng văn hoa mỹ. Nó quá khó cưỡng.

Ts. Hardcastle: Nơi này không thể tồn tại. Nó là một sự giả tưởng. Nó không có nghĩa lý gì cả.

SCP-4005-1A: Có nghĩa mà. Nó tự có nghĩa theo cách riêng của nó, Martha. Họ nhìn chằm chằm vào tôi, từ trên của cánh cổng sắt. Họ gieo vào đầu tôi những hình ảnh- gieo vào đầu tôi những thành phố. Những cư dân. Họ từng là người, giờ là những sinh vật tự tạo ra và tự phá đi chính bản thân họ một cách dễ dàng.

Ts. Hardcastle: Chúng ta đã nghe điều này nhiều lần. Nhiều người khẳng định rằng họ có liên kết sống gì đó với nơi này, rằng họ mang nó theo bên họ trong những hình ảnh mà họ thấy. Rằng thành phố duy trì một sự hiện diện bên trong tâm trí họ. Mặc dù vậy…, Tôi không nghĩ rằng điều quan trọng như thế.

SCP-4005-1A: Tôi biết, Martha, tôi cũng đã nghiên cứu những người như cô nói, nhưng- chỉ bây giờ thì tôi mới hiểu. Khi cô đi qua, cô… biến đổi. Cô mất đi một phần của bản thân cô, hoặc là chúng bị biến đổi thành một thứ gì đó khác. Những cư dân của nơi này, họ- họ sống cứ như trong một giấc mơ ấy, và họ đã chia sẻ giấc mơ đó với chúng ta. Một giấc mơ đơn được thống nhất, một đường dây chạy qua não của chúng ta- ahh, tôi không thể mô tả nó. Tôi xin lỗi, Martha. Tôi biết là cô muốn nhiều hơn.

Ts. Hardcastle: Những giấc mơ, phải, một giấc mơ được chia sẻ, chúng ta chưa nghĩ đến điều này… nhưng tất cả thứ này đều là vô lý. Đều là sự lừa dối! Không có thành phố nào cả, Fatima. Điều đó thì tôi chắc chắn.

SCP-4005-1A: I… I know it seems unlikely, but-

Ts. Hardcastle: Nếu như nó là một giấc mơ, nó sẽ là giấc mơ không thể đạt được. Có thể đó là câu đùa. Hiểu không? Fatima? Cô bước qua cánh cửa tới một xã hội lý tưởng và biến mất. Xã hội lý tưởng á. Nó chỉ như thành phố của More thôi, eu-topos, chốn hư vô. Nó không thể tồn tại. Nó không thể. Bản chất của con người, giới hạn của cơ thể, hàng ngàn cú sốc tự nhiên và tất cả những thứ vớ vẩn đó… là đủ để phủ nhận nó rồi.

SCP-4005-1A: Tôi lại tin vào điều khác.

Ts. Hardcastle: Và đáng buồn thay, tôi không thể cản cô làm như vậy. Tôi xin lỗi, Fatima. Tôi thật lòng ấy.

SCP-4005-1A: Không sao đâu.

Ts. Hardcastle: Còn một điều nữa. tại sao cô không cố trốn thoát? Những thực thể khác đa phần là đang tuyệt vọng tìm cách thoát ra, để hoàn thành cái cuộc hành hương gì ấy. Tại sao cô lại không như vậy?

SCP-4005-1A: Ồ, nhưng tôi đã hành hương rồi, Martha. Hành hương không bắt buộc phải là một hành trình đi bộ. Chuyến hành hương của tôi hoàn toàn khác biệt.

Ts. Hardcastle: …Cô không định nói gì thêm với tôi nữa à?

SCP-4005-1A: Cô sẽ sớm hiểu thôi, Martha. Tôi xin lỗi vì tôi đã gây ra đống rắc rối này. Tôi thật lòng đấy.

<Kết Thúc Bản Ghi>

Phụ Lục 3 23/01/28: Sau đây là bản ghi chép các thử nghiệm đã chọn lọc của nhân viên cấp D tiếp xúc với SCP-4005
Phụ lục 4 31/05/28: Vào ngày 30/05/28, một vài nhân viên của Khu 867 tự động biến thành thực thể SCP-4005-1. Hiệu ứng dường như ảnh hưởng tự phát đến những nhân viên Khu 867 một cách ngẫu nhiên; sau một vài giờ, khoảng 20% nhân viên Khu 867 đã bị biến thành thực thể SCP-4005-1.

Cuộc thẩm vấn sau đây được thực hiện bởi trưởng dự án Martha Hardcastle với SCP-4005-1A bàn về những vấn đề có liên quan đến sự thay đổi cách thức hoạt động của SCP-4005.

Ngày: 30/01/28

Thẩm vấn viên: Ts. Martha Hardcastle, trưởng dự án của SCP-4005

Đối tượng thẩm vấn: SCP-4005-1A, trước là Ts. Fatima Mahmoud, nghiên cứu viên cấp 3 tại Điểm 867

Địa điểm: Điểm 867, Cơ sở Quản thúc 8B.

<Bắt Đầu Bản Ghi>

Ts. Hardcastle: Được rồi, Fatima, cái quái gì.

SCP-4005-1A: Chào, Martha.

Ts. Hardcastle: Cô không- cứ im đi và nói cho tôi biết cái quái gì đang xảy ra vậy. Tôi không biết nên tin tưởng ai nữa nhưng cô là bạn lâu năm của tôi. Tôi muốn-

SCP-4005-1A: Tôi… Tôi thực sự xin lỗi. Tôi biết việc này hẳn phải khó khăn lắm. Nhưng, cô sẽ thấy, tất cả là vì lợi ích lớ-

Ts. Hardcastle: Chết tiệt!

Ts Hardcastle ngồi xuống, và thở mạnh trong một vài giây.

Ts. Hardcastle: Khu này đang trong tình trạng khóa. Một nửa nhân viên đã bị nhét vào buồng quản thúc vì cố gắng trốn thoát. Họ cứ gào thét về việc đi hành hương. Và một tá nữa đã vượt mặt bọn tôi, chạy vào khu rừng. Làm sao để dừng việc này lại, Fatima?

SCP-4005-1A: Tôi- Tôi không – Đó không phải là quyết định của tôi, Martha.

Ts. Hardcastle: Vậy là của ai? Việc của tôi là lưu trữ. Đó là việc mà tôi giỏi. Vậy chỉ cho tôi cách chết tiệt nào để quản thúc nó đi, Fatima. Làm ơn.

SCP-4005-1A: Cô không thể. Nó đã bắt đầu rồi. Tôi xin lỗi, Martha, nhưng tất cả đã kết thúc rồi.

Ts. Hardcastle: Cái gì??

SCP-4005-1A: Cuộc hành hương vĩ đại. Từ khắp nơi trên thế giới, người này đến người kia, biết cách để trường tồn. Đến với thành phố. Đến với vương quốc chính đáng.

Ts. Hardcastle: Người ta vẫn chết trong thành phố. Chính cô nói như vậy mà.

SCP-4005-1A: Nhưng tạo vật của họ thì không. Tạo vật của họ tồn tại mãi mãi. Rơi vào đống đổ nát để rồi lại biến hóa, chỉ để xem chúng trông như thế nào trong một kiểu màu khác. Nó là một món quà. Ở đó, chúng ta có thể hạnh phúc, tự do, biến những nhu cầu và khát vọng của ta thành những thứ khác vì thành phố đã nâng đỡ chúng ta lên. Chúng ta không cần phải sợ nữa. Nó là một món quà.

Ts. Hardcastle: Cô cứ nói như thế mãi, Fatima, mỗi khi mà tôi tới đây, có cả ngàn nơi cũng hứa điều tương tự như vậy. Nào là Alagadda hay Biên Giới Tiếp Tuyến, vị Vua Thì Thầm và đội quân ác mộng của ông ta. Tất cả những gì mà tôi thấy là bọn trẻ con nhìn vào sự phản chiếu và quăng mình vào những hòn đá, hi vọng rằng ở dưới đó có nước. Lặn vào sự lãng quên. Lặn vào dạ dày chết tiệt của một con lươn. Ít ra chỗ của cô thì chết mỹ miều hơn. Ừ cái đó thì đúng đấy.

SCP-4005-1A: Đừng nói về nó như vậy

Có một khoảng ngưng trong một vài giây.

Ts. Hardcastle: Oh, cứ- cho tôi một thông tin gì đó đi, Fatima, bất cứ cái gì.

SCP-4005-1A: Tôi không thể. Tôi xin lỗi. Ngay cả khi tôi muốn, và tôi không muốn, không có gì mà tôi có thể làm cả. Thành phố được xây dựng bởi con người, chỉ con người, và giờ nó đang kêu gọi họ đến nó. Đã đến lúc, đến lúc cả thế giới thay đổi, đến lúc những dinh thự được sắp xếp lại. Thử tượng tượng nếu bạn không phải lo nghĩ về cái gì cả, mỗi ngày, về việc bạn là ai. Về việc bạn là cái gì. Tưởng tượng được ở một nơi mà tất cả mọi thứ đều có nghĩa. Nơi mà chúng ta không phải lãng phí mạng sống mình vào những sự đấu tranh.

Ts. Hardcastle: Sự đấu tranh là thứ cho phép chúng ta tạo dựng.

SCP-4005-1A: Phải vậy không? Những nhà thiên tài bị hành hạ thông minh đến vậy là vì họ bị hành hạ, hay là tại vì họ là thiên tài mặc cho những hành hạ? Chưa có ai tự hỏi như vậy, phải không? Không ai trong số mấy người tự hỏi rằng nếu, giả sử, những nhà thiên tài được tạo ra là để bị hành hạ bởi con người, và rằng chúng ta sẽ thấy thêm nhiều thiên tài nếu như những người như chúng ta không khóa họ lại trong một cái lồng, để cho mọi người chỉ có thể bày tỏ sắc đẹp thông qua nỗi đau. Chúng ta có thể làm nên vương quốc chính đáng, Martha ạ.

Ts. Hardcastle: Làm gì có thứ như vậy.

SCP-4005-1A: Có đấy. Hoàn toàn có. Chúng tôi đang lấy lại thế giới này, Martha. Chúng tôi đang tạo nên chân lý. Chúng tôi đưa cho người khác những thứ mà họ xứng đáng có: một cơ hội thực sự. Một thế giới thực sự cho họ để tạo dựng, và sẽ không bị cướp đi khỏi họ. Nhân loại không phải là tồi, nhưng nó có cả tá vấn đề. Chúng tôi sẽ xóa bỏ sự trụy lạc. Chúng tôi sẽ ngăn họ trở thành xấu xa. Chúng tôi sẽ thực hiện nó bằng lòng thân ái.

Ts. Hardcastle: Cô nói chuyện giống mấy nhà hoạt động sinh viên ấy. Cô không biết rằng những giấc mơ này luôn luôn thất bại à? Tôi lớn tuổi hơn cô, Fatima. Tôi đã thấy thế giới bùng cháy và rung chuyển. Tất cả những giấc mơ của tôi đều tan vào mây khói, và giấc mơ của cô cũng thế. Hoặc là cô sẽ như thế.

SCP-4005-1A: Chỉ vì cô thất bại không có nghĩa là tôi cũng sẽ thất bại. Chúng tôi đang tạo ra một thế giới nơi mà con người có thể là con người. Nơi mà chúng ta đều tự do, đều sáng tạo, đều được giải phóng khỏi những xiềng xích vùi dập.

Ts. Hardcastle: Ồ, cứ thử nghe cô nói kìa! Tôi đã thấy cả ngàn người y như cô. Nếu như thế giới này thực sự được tạo ra bởi chúng ta, nó cũng sẽ tồi tệ như tất cả những thứ từ trước nó. Nó sẽ bị nổ tung thành nhiều mảnh, tạo vật của nó bị phân tán! Tôi không thể tin được cô. Làm sao mà cô biết rằng cây đèn này đang thực sự cho cô thấy một thành phố, hả? Làm sao mà cô biết- rằng nó không phải là một vị thần cổ đại nào đó, đang tìm cách dụ dỗ cô bằng những lời hứa và sự dối trá để tàn phá, cầm tù, bắt cô làm nô lệ?

SCP-4005-1A: Tôi không biết. Nhưng tôi có đủ lòng tin để thử. Mục đích là gì, Martha? Mục đích của vòng xoay vô tận, sự bình thường mà tổ chức đang cố gắng bảo vệ là gì? Tại sao không thử thay đổi thế giới? Tại sao không có một tí hỗn loạn? Vì cô quá sợ hãi rằng mình trở thành một loại lương thực trời ban khác nên cô không thể nhận thức được một thực tại tốt đẹp hơn. Tổ chức có tất cả mọi thứ. Chúng tôi sẽ lấy điều đó và trả lại cho họ món quà về một cuộc sống tốt hơn. Cô muốn biết chuyện gì đang xảy ra? Tôi sẽ nói cho cô biết. al-Sin đã trở thành thần thoại một lần nữa. Bằng những dấu hiệu trong bóng tối, bởi lời từ miệng, bởi bất kỳ sự công nhận nào, nó sẽ lây lan như virus. Có một thế giới tốt hơn ở ngoài kia, Martha! ở vương quốc cuối đường. Trong chính nghĩa tại điểm cuối cùng của mọi sự tách biệt.

Ts. Hardcastle: …Cuộc phỏng vấn kết thúc. Giam cô ta lại.

<Kết Thúc Bản Ghi>

Phụ lục 5 02/06/28: Sau đây là một bộ các mục đã được giải mã từ nhật ký của Omar inb Rashid.

Hiện tại là một sự lừa dối. Nó là một loạt những khoảng khắc mà chúng ta cố gắng đưa ra bối cảnh, nhưng bối cảnh đang bị xóa đi và viết lại hoàn toàn, chỉ còn để lại sự bối rối của đám đông.

Trước đây tôi chưa từng nghĩ nhiều về việc đi hành hương. Tôn giáo của đất nước tôi luôn luôn có một cuộc ành hương rất lớn, Lễ Hajj hằng năm; tôn giáo tôi có điện thờ sufi và những người tu sĩ phân tán khắp nơi trên mảnh đất này, ở đó những người dân thường tụ họp tới. Số lượng thì có vẻ ít hơn theo năm tháng, nhưng họ vẫn giữ phần lớn quyền lực. Nhưng tôi, một người tư sản và hiện đại, thường không nghĩ nhiều về họ. Họ có vẻ như là một sự theo đuổi phù phiếm cho những người quyết tâm thể hiện lòng mộ đạo của họ theo cách xã hội và thông thường.

Bây giờ thì tôi đã hiểu rõ hơn. Cơn đau, sự đói khát, cơn sốt xuất hiện trong một cuộc hành hương không phải là những nỗi khổ hạnh vô nghĩa. Nó ở đó như một phần của chuyến đi, một chuyến đi làm thay đổi con người bạn. Nó làm cho bạn trở nên tốt hơn. Tôi đi bộ khắp thế giới, bước này nối tiếp bước kia. Nó rất khó khăn, vào thời điểm đó, nhưng từ từ nó trở thành một thói quen, và rồi thành sự thích thú. Có một thứ gì đó rất thật về nó, thứ gì đó rất người. Tôi ăn xin và bán, đổi chác vật dụng của tôi trên đường từ Ba Tư, Syria, vào Châu Phi và đến thành phố thời niên thiếu của tôi.

Đó là nơi mà tôi bỏ lại cây đèn. Tôi đã, trong một khoảng khắc tuyệt vọng, đong đầy dầu và thấp sáng nó, để nhìn lại vào những khát vọng của trái tim tôi. Tôi thấy những con đường và nhà cửa, những cung điện. Tôi thấy những vị vua không tồn tại dưới dạng người mà tồn tại dưới dạng đạo cụ. Và tôi thấy một ông già, đang cười như một đứa trẻ trong khi ông ta đang lang thang trên những con đường vô tận của Trung Hoa.

Tưởng tượng đây là vào thế kỷ thứ 14, theo năm Công giáo; Thế kỷ thứ 8 nếu theo lịch của chúng tôi. Đừng xem đó là du hành thời gian, hay suy nghĩ về quá khứ; tưởng tượng nó như là thực tại từng xảy ra, và có thể xảy ra lần nữa. Đối với những người vào thời điểm này, quá khứ gần đây của chúng ta là tương lai của họ. Họ cũng có một khái niệm về thời gian hoàn toàn khác với chúng ta, theo đó những sự kiện trong cả hai quá khứ của chúng ta xảy ra khác nhau, và có thể có ý nghĩa hoàn toàn khác nhau. Đây là thực tại; chỉ là thực tại trong một bối cảnh khác. Những khoảng thời gian khác không bao giờ thực sự chết, chúng chỉ bị khóa đi nơi mà chúng ta sẽ không bao giờ thấy chúng nữa.

Có một tiểu vương, sống trong một tòa thành. Tòa thành nằm tại Marrakesh. Đã từng có thời thành phố này là trung tâm của Almoravids và Almohads, nhưng thời đó đã qua lâu rồi. Nó được vây quanh bởi những bức tường thổ hoàng, làm cho thành phố có biệt danh: Thành Phố Đỏ. Nó rất đẹp dưới ánh nắng mùa hạ, nhưng nét đẹp của nó là nét đẹp của quá khứ. Dĩ nhiên, chúng ta biết rằng thành phố sẽ chạm đỉnh cao một lần nữa dưới thời Sa’adis, nhưng vị tiểu vương này thì không biết điều đó. Đối với ông ta thì ông ta chỉ đơn giản là đang cai trị một thành phố cũ đang suy tàn trong khi triều đình Marinid đang đội mũ đầu đuôi seo và được bao phủ trong vinh quang.

Vào ban đêm, ông ta gặp những cơn ác mộng. Trong khi ông ta ngồi trong tòa thành, ông ta hất hàm và quay đi. Ông ta yêu thành phố của mình. Ông ta yêu những bức tường của nó, những ngôi madrasa của nó, và thành lũy của nó. Ông ta thích những chỗ có cây xanh, những ngôi nhà sân vườn, những đồ thủ công mỹ nghệ đầy màu sắc. Những bức tường nối tiếp những bức tường, quanh co theo cách làm cho một số người không thể hiểu được nhưng lại rất hợp lý đối với những cư dân ở đây, các khu phố mahalle và những con đường của họ được sắp xếp theo thứ tự để đạt an ninh tối đa.

Thành phố của ông đang chết dần. Ông ta nức nở, khi chiêm bao thấy cơn ác mộng về sự sụp đổ của nó, thấy những đội quân Berbers, Malians hoặc Franks đang công phá khắp vùng Maghreb và thậm chí không thèm dừng lại để cướp bóc. Ông ta muốn một câu trả lời, một giải pháp. Ông ta muốn cho thành phố mình tồn tại mãi mãi.

Vào một ngày, có một du khách dừng chân tại đây. Anh ta đến từ vương quốc của al-Sin, một nơi xa đến tận rìa xa nhất của dar al-islam. Trung Quốc, vị tiểu vương nói, tất cả những thứ đồ đẹp nhất đều đến từ đây. Có lần trong một chiến dịch, ông ta được cho xem một bức tiểu họa đẹp do Rashid al-Din làm, một tể tướng Mông Cổ đã chết khi ông ta còn là một đứa trẻ. Những bức tiểu họa có bề ngoài như mặt trăng và màu sắc đan xen lại với nhau. Ông ta đã chiêm ngưỡng đồ thủ công mỹ nghệ của họ, trải dài từ Thái Bình Mông Cổ vào những phiên chợ ở Morocco.

Người du khách kể cho ông ta một câu chuyện tương tự. Anh ta kể về Hốt Tất Liệt, về việc hàng nghìn quốc gia phải phụ thuộc vào ông ấy như thế nào, về cung điện của thành phố Khanbaliq, về khu chợ rộng lớn của Khanfu. Những ngôi chùa đỏ lấp lánh trong ánh sáng. Một vương quốc không có khởi nguồn và có vẻ cũng không có kết thúc.

Vị tiểu vương như bị sững sờ. Ông ta muốn nó. Ông ta muốn tất cả. Marrakesh có thể sụp đổ, nhưng ít ra ông ta có thể nhìn thoáng qua được một thành phố độc nhất, nơi mà không có thứ gì kết thúc cả, nơi mà sữa và tiền đổ từ những ngọn núi xuống. Ông ta không thể tìm được một cách nào để biến đổi Marrakesh, nhưng kiến thức về sự tồn tại của nơi huyền bí này là quá đủ rồi. Ông ta không thể du hành tới phương đông một mình, vì đã lớn tuổi và có quá nhiều công việc, nhưng ông ta vẫn tuyệt vọng muốn thấy thành phố.

Ở Marrakesh, có một nhà giả kim. Danh tiếng anh ta được tiểu vương biết tới, nhưng lúc nào danh tính cũng mù mờ. Tiểu vương đến tìm gặp anh ta một cách kín đáo, ẩn nấp, ngụy trang và yêu cầu anh ta làm cho ông một thứ. Một thứ cho phép ông ta thấy, trong một khoảng khắc, được toàn bộ al-Sin.

Người giả kim gật đầu, và bắt đầu làm việc. Anh ta lấy thủy tinh, kim loại, buộc chúng lại với nhau. Anh ta khắc lên đó những biểu tượng kỳ lạ. Anh làm cho nó trông thật đẹp. Anh đong dầu vào nó rồi đưa cho tiểu vương. Tiểu vương thắp sáng nó lên, và nhìn chằm chằm vào ngọn lửa, và trong khi ông ta đang nhìn thì nhà giả kim bỏ đi, không dám nhìn vào tạo vật của chính mình.

Vì nhà giả kim đã nói dối. Anh ta không hề biết cách nào để nhìn qua bên kia những đại dương và những ngọn núi. Vậy là anh ta đã làm một thứ khác. Anh ta tạo ra một thế giới, và để cho tiểu vương rót tầm nhìn của mình vào trong đó. Thứ mà tiểu vương trông thấy không phải là al-Sin, mà là nội dung của tâm trí ông ta được đưa vào thành phố đó. Nó được ông ta tạo ra. Nó là một phần của ông ta, và ông ta là một phần của nó.

Nhưng nhiêu đó là không đủ đối với vị tiểu vương. Ông ta sững sờ, như bị mất trí. Ông ta đã thấy xã hội lý tưởng. Dưới sự che phủ của màn đêm, ông ta rời thành phố, chỉ với một chiếc áo choàng cùng với một ít lương thực và nước. Không còn ai trông thấy ông ta nữa.

Bên trong cây đèn, bên trong thành phố, có tồn tại một ngàn thực tại khác nhau. Tính đặc thù của từng khoảng khắc, bị cuốn vào trong sự việc tình cờ này, tấm gương này đến một tâm trí của vị tiểu vương, Chúng ta, những người kế vị khiêm tốn của ông ta, chưa bao giờ có thể định hình được thành phố như cách ông mà ông ta định hình nó chỉ thông qua một cái nhìn vào ngọn lửa – nó được thiết kế cho ông ta. Nhưng chúng ta đã theo chân ông ta. Chúng ta đã tìm thấy đường đến Trung Quốc- đối với tất cả những người du hành đến Trung Quốc, đối với những người ở Morocco, hành hương là một việc khó khăn. Và một khi đã ở trong, chúng ta đã thay đổi và làm biến đổi và định hình thành phố vượt ra ngoài sự tưởng tượng của nhà giả kim, đối với vị tiểu vương. Thiên đường al-Sin của ông ta, Marraskesh của ông ta, là có thật. Nó hoàn hảo. Nó khả thi. Tất cả nó đòi hỏi là sự tin tưởng, và sự nỗ lực của đôi chân chúng ta.

SCP-4005 đã được tái phân loại thành Apollyon.
Phụ lục 7 29/06/2028: Sau đây là bản ghi của một buổi phỏng vấn không quy định thời hạn giữa SCP-4005-1A và Ts. Hardcastle.

Ngày : 29/01/28

Thẩm viến viên: Ts. Martha Hardcastle, trưởng dự án trên SCP-4005

Đối tượng thẩm vấn: SCP-4005-1A, trước đây là Ts. Fatima Mahmoud, nghiên cứu viên cấp 3 tại Điểm 867.

Địa điểm: Điểm 867, Phòng của Thống Đốc

<Bắt Đầu Bản Ghi>

SCP-4005-1A: Xin chào, Martha.

Ts. Hardcastle: Cô muốn gì? Cứ nói ra đi.

SCP-4005-1A: Muốn xem xem cô có ổn không. Tôi là bạn của cô mà.

Ts. Hardcastle: Cô có bạn mới rồi đấy. Không đi với bọn họ à?

SCP-4005-1A: Họ là anh chị em của tôi đang trong cuộc hành hương. Họ không phải là bạn của tôi. Và, dù sao, tôi vẫn chưa xong việc ở đây.

Ts. Hardcastle: Không còn ai cả. Họ đi hết rồi. Tất cả bọn họ. Chồng của tôi cười mỉm trong khi anh ta đang cùng với đám trẻ bỏ tôi lại. "Chúng ta sẽ gặp nhau sớm thôi", Anh ta nói như vậy. Nhưng không đâu. Tôi sẽ không bao giờ đi. Không bao giờ.

SCP-4005-1A: Tại sao không?

Ts. Hardcastle: Vì chả có cái xã hội lý tưởng nào cả! Không có sự hoàn hảo, không có sự thay đổi, chỉ có một cuộc đấu tranh vô tận! Mà làm sao nó hoạt động được? Một thành phố mà là thành phố hoàn hảo của mọi người? Thế còn những người ghét thành thị thì sao?

SCP-4005-1A: Họ sẽ tạo ra một khoảng xanh ở trung tâm của thành phố, rộng lớn đến nỗi họ sẽ không bao giờ thấy phần còn lại.

Ts. Hardcastle: Vậy làm sao nó là thành phố được? Nó phải là một đất nước chứ.

SCP-4005-1A: Vì mỗi phần được bao quanh bởi những công trình, được cấu tạo theo một cách đặc biệt mà chúng chỉ có thể được nhìn thấy bởi những người nên nhìn thấy nó.

Ts. Hardcastle: Và ai quyết định rằng ai sẽ nhìn thấy cái gì?

SCP-4005-1A: Thành phố quyết định. Bất cứ điều gì phù hợp với từng người. Bất cứ điều gì mà họ muốn.

Ts. Hardcastle: Đây không phải là một xã hội lý tưởng. Một xã hội lý tưởng thật sự-

SCP-4005-1A: Một xã hội lý tưởng thật sự, Martha ạ, là một nơi mà mọi người có thể cùng tồn tại và đều vui vẻ. Nó không phải thiên đường. Nó là một cái gì đó thật hơn.

Ts. Hardcastle: Tôi sẽ tin vào thế giới thật, cảm ơn.

SCP-4005-1A: Ai định nghĩa rằng cái gì mới là thật, và cái gì là sự lừa dối? Sự phân biệt này chỉ tồn tại ở trong đầu cô thôi, Martha. Cô thật là đặc biệt. Những người duy nhất có thể chống cự lại là những người hiểu rõ về dị tính này, hiểu rằng điều gì đang xảy ra với họ. nhưng cuối cùng họ đều nhìn thấy ánh sáng. Nhưng còn cô, Martha, mặc cho những điều đó cô vẫn tiếp tục kiên trì. Cô chỉ là không thể thấy được bất kỳ vẻ đẹp trong những việc đang diễn ra. Cô thậm chí không thể chấp nhận cái ý tưởng rằng có thể thế giới này sẽ tốt đẹp hơn.

Ts. Hardcastle: Thế giới không trở nên tốt đẹp hơn gì đâu. Mấy người chỉ đơn giản là chạy trốn đi thôi. Lũ hèn! Bọn cô là lũ hèn.

SCP-4005-1A: Điều mà cô không hiểu rằng nó không phải lây truyền qua nhận thức, Martha. Đó là lòng tự nguyện. Chúng tôi thấy một thứ gì đó đẹp và chúng tôi muốn nó. Chúng tôi đi hành hương. Hành hương không phải lúc nào cũng an toàn, đặc biệt là khi chỉ có một ít đồ ăn ở xung quanh. Chúng tôi băng qua đất liền chỉ bằng đôi chân của chúng tôi, cho tới khi chúng tôi tìm được một nơi mà chúng tôi cần đi. Khắp cả thế giới, những quốc gia tiếp tục đi.

Ts. Hardcastle: Trừ cô.

SCP-4005-1A: Chuyến hành hương của tôi là cô, Martha.

Ts. Hardcastle: Nh-như vậy là ý gì chứ?

SCP-4005-1A: Cuộc hành hương của tôi là thuyết phục cô đi.

SCP-4005-1A mở cánh cửa..

SCP-4005-1A: Nó kia rồi. Cánh cổng sắt của tôi, giấy thông hành của tôi để đến với Kashgar. Nhưng nó sẽ chỉ mở khi cô đi cùng tôi.

Ts. Hardcastle: Tôi không đi theo cô đâu.

SCP-4005-1A: Thành phố, Martha ạ, được chia thành nhiều quận, mỗi quận được rèn từ một người duy nhất-

Ts. Hardcastle: Tôi không nghe đâu. Tôi không nghe. Tôi không!

SCP-4005-1A: -và mỗi quận được tụ hợp tại một điểm trung tâm; Đừng để ý đến sự bất khả thi; vật lý chỉ là một quy ước của vũ trụ này. Hình dạng của thành phố này- cách mà nó được nhận thức- đó là thứ tạo ra nó. Tại cùng một địa điểm ta có thể thấy những thứ khác nhau hoàn toàn tùy thuộc vào những hình ảnh về khoảng không và sự thiếu vắng của nó mà chúng ta tạo ra. Và câu trả lời nằm tại điểm trung tâm.

Có một khoảng ngưng trong một vài giây.

Ts. Hardcastle: Câu… trả lời?

SCP-4005-1A: Một vị tiểu vương từ Marrakesh. Đó là tất cả những gì ở đó, và tôi không phủ nhận điều đó. Tại trung tâm của đoạn đường, qua tất cả những con phố, trái tim của thành phố là một khoảng sân đơn độc kiểu Ma-Rốc bao quanh bởi bốn bức tường. Và trong đó là một vị tiểu vương, người đang cười.

Ts. Hardcastle: …Tại sao ông ta lại cười?

SCP-4005-1A: Vì ông ta biết rằng có những điều tốt tồn tại trong thế giới này, Martha. Vì ông ta biết rằng có một câu trả lời. Rằng loài người có thể cải thiện số phận. Rằng thành phố của ông ta sẽ không bao giờ chết, vì thành phố của ông ta là một Marrakesh đang ở trên những vì tinh tú, một truyện ngụ ngôn về al-Sin. Ông ta hạnh phúc bởi vì ông ta tin.

Có một khoảng ngưng dài.

Ts. Hardcastle: Suốt cuộc đời tôi, tôi chưa bao giờ tin vào bất cứ thứ gì. Không phải Chúa, không phải người, không phải tạo hóa, không… và tất cả những gì mà tôi làm là nhốt một số thứ vào một cái hộp để ngăn chặn thần chết trong một ngày nữa. Và chưa bao giờ dám mơ về việc tôi có thể thay đổi nó. Chưa bao giờ dám hy vọng.

SCP-4005-1A: Đó là số phận của chúng ta, bị ràng buộc vào một vòng xoay vô tận. Đi với tôi, Martha. Đi và đập tan xiềng xích. Đi và được tự do.

<Kết Thúc Bản Ghi>

Phụ lục 8 02/07/2028: Sau đây là bộ thứ ba về các mục được giải mã từ nhật ký của Omar ibn Rashid. Nhóm dịch thuật và giải mã của SCP-4005 nhấn mạnh, một thời gian ngắn sau khi trở thành thực thể SCP-4005-1, rằng Ts. Hardcastle bảo quản những bản dịch này trong cơ sở dữ liệu của tổ chức. Ts. Hardcastle đã đồng ý yêu cầu của họ một thời ngắn sau khi cô ta chấp nhận sự thật rằng cô ta đã trở thành một thực thể SCP-4005-1.

Tương lai là một sự lừa dối. Nó là một niềm hy vọng tuyệt vọng bởi những người tuyệt vọng được chiếu lên trên màn sương mà họ không thể thấy được, chỉ để nó bị sụp đổ trong sự tất yếu của quên lãng.

Khi tôi nghĩ về đất nước của tôi, tôi thấy được nhiều tương lai. Tôi thấy được tính trọn vẹn của vô số những chế độ chuyên chế, của Nasser hoặc Hội huynh đệ hoặc những người theo chủ nghĩa tự do hoặc phát xít hoặc những người theo chủ nghĩa Marx hoặc bất kỳ chế độ nào khác nổi lên. Mỗi chế độ này biết rằng quá khứ là gì, một hệ thống vô tận của đất nước, tín ngưỡng hoặc giai cấp, Mỗi chế độ này biết rằng hiện tại là gì, một chuỗi những vấn đề cần được sửa chữa. Và mỗi chế độ này biết rằng tương lai là gì, một chuỗi những phản địa đàng hoặc xã hội lý tưởng xoắn lại vào một khoảng không tối tấm.

Và đằng sau tất cả điều này, Cairo phát triển, như một con quái vật đang ngấu nghiến không thể kiểm soát được năng lượng của nó. Một đám đông, trồi lên từ những cộng đồng cổ đại và bị dụ dỗ bởi bởi ánh sáng chói lóa của chốn thành thị. Cairo có vẻ như là một hệ thống, một thể thống nhất, thứ độc nhất mà có nghĩa và cung cấp những câu trả lời, nhưng đây là một sự lừa dối. Tất cả mọi thành phố đều hỗn loạn, phụ thuộc vào cảnh quan xung quanh. Chúng được định nghĩa bởi không phải là một đất nước, như rằng một đất nước được định nghĩa bởi không phải là thành phố, nhưng chúng đổ máu vào lẫn nhau. Những con đường, quảng trường, những phiên chợ được nhận thức một chiều bởi một góc độ được nhìn thấy một cách khác hoàn toàn so với nhau. Cảnh quan từ phía bên trên, từ phía dưới, trên đường, và từ một nơi xa, thay đổi đi hệ thống. Làm cho nó xa lạ hơn.

Và lịch sử cũng y như vậy. các sự kiện chỉ là những khối xây dựng. Bài ca quỷ quái của động lực, thấu hiểu, mô hình chúng ta bị trượt vào nó, để định nghĩa quỹ đạo của thời gian, xoắn lại và thay đổi và biến dạng. Một tiếng hét vô tận của các chính thống giáo bị ràng buộc với nhau. Tất cả mọi thứ gộp vào thành một hệ thống mà, bằng cách gộp lại mọi thứ, tự phụ nhận chính bản thân. Quá khứ, hiện tại, tương lai; tất cả đều là sự giả dối, hệ tư tưởng rách nát được áp đặt trên một quá khứ bất đắc dĩ. Tất cả đều là sự lừa dối. Tất cả đều là hư vô.

Nhưng sâu bên trong trái tim bị chôn vùi của chúng ta, sâu bên trong sự tin tưởng tiềm thức của chúng ta, chúng ta đều chia sẻ một khao khát về một thứ gì đó tốt hơn. Thứ gì đó trọn vẹn hơn. Toàn bộ cuộc đời tôi đã bị định nghĩa bởi những sự thật giả dối, đủ để làm cho một người đàn ông khóc rằng không có gì sẽ tiếp tục nữa. Nhưng có lẽ rằng có một lịch sử mà không phải là một sự dối lừa. Một lịch sử được định hình không phải vì những ước muốn của hiện tại nhưng là bởi nhận thức của sự đấu tranh của những người nghèo khổ, những chuyện ngụ ngôn của các tín đồ, hàng nghìn câu chuyện không thể chối cãi va chạm lại với nhau để tạo ra một toàn thể vẻ vang, tươi đẹp.

Chuyện gì sẽ xảy ra nếu khối bê tông vô tận của Cairo bị biến đổi? Những kiểu kiến trúc Ả Rập và murqanas quét qua cửa sổ và những bức tường của chúng, xoắn tít lại với nhau trong một khuôn của vô cực. Những người bên trong được nâng lên khỏi sự bẩn thỉu của họ để trở thành những hoàng tử, để trở thành những anh hùng, để trở thành những vị cứu tinh. Thay vào sự giao động hỗn loạn vô tận, một thế giới được cai quản bởi những câu chuyện, mục đích, chuyển động, với mọi người bơi trong một vẻ đẹp mà họ tự nghĩ ra.

Bây giờ thì tôi đã hiểu chúng. Tôi hiểu được sự lý tưởng mà đang đập mạnh trong trái tim của người đàn ông. Có một thành phố, trên một ngọn đồi, qua một cánh cửa, bên dưới một cái hang. Nó là một thành phố được sinh ra từ một cuộc hành hương dài và mệt nhọc; và khi cuộc hành hương đó kết thúc, nó trở thành một mê cung của những con đường đen tối, mỗi con đường mở ra vào những con đường khác, một mê cung của nhiều nền lịch sử tất cả đều cọ xát vào nhau. Istanbul chảy vào Bắc Kinh chảy vào Tenochtilan, mỗi cái rộng lớn và tồi tệ hơn những bản sao trần tục của nó.

Bạn đi qua sự hỗn loạn. Bạn đi qua những gia đình, trong khi họ đang nấu ăn bằng những lò than cổ và xây dựng những lăng kính ánh sáng, phản xạ và khúc xạ cho tới khi chúng tự phụ định chính chúng. Nhiều quận đều tập trung một cách vô tận vào một điểm cố định, vì tất cả bọn chúng là biến thể của điểm cố định đó. Bạn đẩy qua màn sương, xuyên qua các khối tháp thấp thoáng vào lúc hoàng hôn, qua những lâu đài hoang phủ đầy cát, qua những Zulu kraals và những ngôi đền Hồi Giáo phủ bùn của Timbuktu bị xoắn lại với nhau, qua con mắt của cư dân châu Phi và những nhà mơ mộng châu Âu.

Tại trung tâm của mạng lưới, tại vị trí hoàn hảo của thời gian vũ trụ, tại ngã tư của một thành phố, có một cung điện. Nó không có vẻ hùng vĩ. Nó không có vẻ như là một thứ gì đó quan trọng, chỉ là một ngôi nhà đỏ ở Marrakesh. Và bên trong nó là một sân vườn. Và bên trong đó là một vị tiểu vương mặt xám, người đang cười, chỉ cười, ngồi trên mặt đất và mỉm cười về phía mặt trời, thứ đang gột rửa trên một thành phố mà sẽ không bao giờ tàn. Và ông ta cười vì ông ta biết rằng xã hội lý tưởng là một điều khả thi, nếu mỗi người chịu bước vào, từng tí từng tí một, vào sự sáng tạo của riêng họ.


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.