Information

Ảnh chụp SCP-X cùng với con gái của dị thể.
Name: Gospodin Chudo
Author: dragonfruit noodles
Rating: 4/4
Created at: Thu Feb 15 2024
Đến: GKamov3_8311 @scip.net
Từ: NYegorova1_8311 @scip.net
Tiêu đề: Bản nháp tài liệu SCP
Kính gửi sếp.
Em đính kèm trong thư một tài liệu SCP mà em viết nháp trong kì nghỉ phép. Chắc sếp cũng hiểu được em bất ngờ ra sao khi tìm được một dị thể khi đi nghỉ nhưng nếu như em không ghi chép gì về nó thì cũng thật là vô trách nhiệm. Bản thân em nghĩ rằng dị thể này đáng được chú ý nên em mong sếp duyệt giúp với ạ.
Trân trọng, N. Yegorova
Có 1 tệp đính kèm
Mã vật thể: SCP-X (đang chờ phân số hiệu)
Phân loại: Neutralized
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Di thể của SCP-X cần phải được an táng tại làng Thánh Fomich. Điểm-8311 có nhiệm vụ tìm kiếm các hoạt động dị thường xảy ra ở ngôi làng nói trên. Quy trình phát thuốc lú chưa cần thiết ở thời điểm hiện tại.
Mô tả: SCP-X là một đối tượng nam giới tên Anatol Sobolevsky. Nơi sinh của đối tượng nằm ở làng Thánh Fomich, cách thành phố Tomsk, Siberia 40 km về phía Tây Bắc. Theo lời khai từ người dân địa phương, SCP-X có khả năng bẻ cong thực tại ở mức thấp và dị thể thường sử dụng dị tính nhằm mục đích chữa bệnh, sửa chữa máy móc cũng như vật dụng thường ngày (bao gồm đồ nội thất, quần áo, đồ chơi, v.v). SCP-X duy trì dị tính kể trên cho đến khi dị thể qua đời vì bệnh hen suyễn ở tuổi 85.
Nghiên cứu viên Sơ cấp Natalia Yegorova là nhân sự đầu tiên của Tổ Chức thu thập thông tin về SCP-X vào tháng 6 năm 2023, khi cô đang trong kì nghỉ phép. Trong chuyến đi xe từ Achinsk đến Tomsk, lốp xe sau bên phải của chiếc xe nghiên cứu viên đang sử dụng phát nổ, buộc nhân sự dừng xe ở làng Thánh Fomich. Sau đó, nhân sự làm quen với một thợ máy địa phương. Ông ấy nói rằng ông có thể sửa xong lốp xe trong ba tiếng, nhưng “Gospodin Chudo”1 chỉ cần ba phút. Yegorova sau khi rò hỏi về Gospodin Chudo thì biết thêm rằng ông Chudo (tên thật là Anatol Sobolevsky) là người hùng của dân địa phương với khả năng sửa chữa gần như mọi thứ nhanh chóng và hiệu quả. Khi nhân sự hỏi về nơi ở hiện tại của ông Sobolevsky, người thợ máy kể rằng ông Sobolevsky đã qua đời 2 năm trước nhưng nhân sự có thể đến viếng. Sau đó, người thợ máy chỉ cho nhân sự nơi an táng của Anatol Sobolevski. Yegorova không đo được chỉ số Hume của nấm mồ ông Sobolevski do thiếu trang thiết bị cần thiết.
Phụ lục: Sau đây là lời khai của dân địa phương khi được hỏi về SCP-X:
Pavel Muromets, thợ sửa xe
Ông Chudo là chủ trước của cửa tiệm này và là thợ máy giỏi nhất trong vùng. Ông ấy có thể sửa mọi loại xe hơi. Cho dù xe to hay nhỏ, dài hay tròn, cho dù ghế ngồi xe lung ra hay động cơ bị trúng đạn nổ, ông Chudo đều sửa được tất. Thường ông không mất quá năm sáu phút để sửa đồ. Với động cơ và những thứ phức tạp khác thì ông Chudo cần thêm thời gian – ông ấy nói vậy. Nhưng đối với chúng tôi thì như thể ông Chudo chỉ cần [búng ngón tay] là mọi thứ đã xong xuôi. Không những thế, ông còn không nhận tiền. Thay vào đó, mọi người thường trả công ông bằng lương thực thực phẩm, nhiên liệu hoặc bất kì vật dụng nào mà ông cần: bia rượu, sách vở, đinh ốc, giày dép, xà phòng,…. Không, tôi chưa chứng kiến tận mắt ông Chudo làm việc bao giờ bởi vì ông kêu là thấy căng thẳng và không thể tập trung khi mọi người nhìn chằm chằm vào mình trong lúc đang làm việc. Ban đầu tôi cũng thấy hoài nghi nhưng sau đó cũng để cho ông Chudo không gian riêng tư thôi. Ông Chudo đã làm rất tốt công việc của mình thì làm gì có lí do gì để mà nghi ngờ chứ? Giờ ông Chudo đi xa rồi nhưng người dân ở đây, bao gồm cả tôi, vẫn nhớ về ông. Nếu cô muốn biết thêm về ông Chudo, cô nên đến gặp con gái của ông. Con bé hiện đang là thị trưởng của khu này.
Katya Ilyanov, con gái của ông Sobolevsky
Tôi đang bận lắm nên xin thứ lỗi trước nếu như lời nói của tôi nghe hơi cộc lốc. Mọi lời đồn bạn nghe được về bố tôi đều trật lất cả. Bố tôi là một người tốt, hay ít ra là tốt hơn những người đàn ông khác. Bố tôi cũng có những thói xấu như bao người khác. Đặc biệt là cái tật hút thuốc, hút đến độ mắc hen suyễn. Cũng chỉ vì cái tật đó mà ông ấy xuống suối vàng. Bố tôi cũng mù nhạc nốt, nhưng từng ấy thứ không thể ngăn ông hát. Ông ấy luôn hát trong lúc đang làm việc, hay nói đúng hơn là trong lúc đang sửa chữa. Khi tôi nghe thấy bố tôi hát thì có nghĩa là ông ấy đang sửa đồ. Việc bố tôi sửa đồ trong chớp mắt chẳng phải là nhờ siêu năng lực hay thuật thần thông gì đâu. Đó đơn giản chỉ là nhờ tài năng, một cái tài đặc biệt của ông. Bố tôi cũng rất giỏi làm vườn. Cứ đến khi thu hoạch, tôi cùng với em tôi đều muốn thưởng thức các loại rau quả mà bố tôi tự tay trồng trên khu vườn nhỏ của ông.
Sau này, bố tôi còn giúp chăm sóc và chữa bệnh cho người ốm nữa, nhưng ông ấy không thể có chứng chỉ hành nghề y vì không biết đọc. Bù lại, bố tôi rất tốt bụng. Bố tôi qua đời vào đúng lúc tôi mất việc. Khi đó tôi phải nói với mọi người rằng họ phải tự giải quyết công việc của họ thay vì phụ thuộc vào bố tôi bởi vì ông ấy không còn trên cõi đời nữa. Bố tôi thường trở nên mệt mỏi sau khi sửa chữa xong nên ngay cả khi ông còn sống, tôi không muốn nhờ bố sửa những thứ lặt vặt vì sợ ông kiệt sức. Nhưng dù vậy, bố tôi vẫn lạc quan, luôn ca hát, nên mọi chuyện chắc không đến mức quá tệ…Ờm, tôi xin lỗi vì không có đủ thời gian để nói chuyện tiếp. Nếu bạn muốn biết thêm về bố tôi thì cô có thể qua gặp em trai tôi, Stepan. Em tôi đang về thăm làng trong tuần này. Giờ thì xin thứ lỗi, tôi phải quay lại làm việc rồi.
Stephan Sobolevsky, con trai của ông Sobolevski
Thành phố Tomsk ư? Mình đang nghiên cứu luật tại đó. Và bạn định làm gì khi tới Tomsk. À, công tác ở trường đại học. Mình đã từng học ở một trong các trường đại học của thành phố Tomsk ba mươi năm về trước. Đó là một ngôi trường tốt, tốt đến nỗi tiếng tăm của trường nổi nhanh hơn cồn. [cười] Vậy là bạn muốn hỏi chuyện về ba mình? Bạn định làm gì với những thông tin đó, phải chăng là viết bài luận? Mình biết là bố mình nổi tiếng trong làng, nhưng để cho cư dân thành phố biết ư [cười] Bố mình sẽ phát ngượng nếu như ai đó nói rằng ông ấy nổi tiếng. Ông ấy là kiểu người trầm lặng, thích riêng tư và sống chậm, bạn hiểu chứ? Bố mình có đủ thời gian để làm mọi việc. Mình chưa từng thấy ông ấy phải chạy vội bao giờ. Bố mình cũng là một người ăn nói nhỏ nhẹ, nếu như không cần thiết thì ông chẳng bao giờ hét lên hay to tiếng với ai cả. Âm nhạc là sở thích đặc biệt của bố mình. Katya chắc là đã kể với bạn rằng ông ấy luôn hát trong lúc đang làm việc đúng không? À thì, mình không nghĩ rằng bố mình làm chuyện gì kì lạ. Khi bố mình bắt đầu dọn nhà, bạn chỉ cần ngoảnh đầu lại là ông ấy đã dọn xong. Ý mình là ông ấy dọn xong …cả nhà… ý. Tuy vậy, thi thoảng bố mình cũng bỏ sót chỗ này chỗ nọ. [cười]
Mình nhớ có một lần bố tìm được quả bóng rổ cũ xẹp mà mình nhận ra là món đồ chơi của mình hồi nhỏ. Nhà mình lúc đó không có cái bơm bóng nên mình thắc mắc rằng không biết bố có sửa được quả bóng không. Bố mình cầm quả bóng lên ngang tầm mắt, kiểm tra cẩn thận quả bóng rồi sai mình lấy giúp ông cái kính. Khi mình quay lại thì quả bóng đã được bơm căng. Ông nói với mình rằng: “ Ồ, chắc là bố không cần cặp kính đó nữa rồi! Dù sao thì bố cũng cảm ơn con nhé, Stephan.” Mình ôm chầm lấy bố và rủ bố đi chơi bóng. Cả hai cùng chơi với nhau cho đến tối. Vào một lần khác nữa, bố sửa bếp ga ở nhà khi mình đang đi học. [im lặng] Có lẽ cậu nên đến gặp cô Petlin để có được những thông tin khách quan hơn. Đây là đường đến nhà cô ấy. Cậu chỉ cần nhớ giúp mình điều này: mình và chị gái yêu bố rất nhiều, nhưng… không phải ai cũng vậy. Ai cũng có quan điểm riêng cả. Nhưng điều đó cũng không khiến mình khó chịu cho lắm. Đâu phải ai cũng ưa mấy tay luật sư. [cười]
Sasha Petlin, dân địa phương
Sao cơ? Tôi chưa bao giờ ghét ông Gospodin Chudo! Tôi quý ông Chudo như bao người dân nơi đây! Tôi còn tha thứ cho ông ấy nữa khi mà…..À xin thứ lỗi cho tôi, tôi đang hơi mất bình tĩnh. Chẳng là hồi trước, có một vụ hỏa hoạn, và có người bị bỏng nặng. Họ cầu cứu ông Gospodin Chudo nhưng ông quỳ xuống, lắc đầu, bảo rằng ông không thể làm được, ông không thể cứu họ. Ông Chudo……ông muốn sửa lại ngôi nhà bị cháy nhưng mọi người không cho phép. Sau đó, chủ nhà quyết định dỡ bỏ căn nhà và xây nhà mới ở khu đất khác. Những người khác thì nghĩ rằng tôi ghét ông Chudo vì ông không giúp được tôi hồi đó. Còn chồng tôi thì…Nghe này, cô gái trẻ, dù bất kể chuyện gì xảy ra đi chăng nữa, thì cũng đừng nhắc đến Gospodin Chudo trước mặt chồng tôi. Chồng tôi là người tốt, nhưng anh ấy…không có mặt ở tang lễ ông Chudo, cô hiểu chứ. Chồng tôi không đưa tang ông Chudo, nhưng tôi thì có. Tôi thông cảm cho anh. Nhưng tôi không hiểu tại sao mọi người vẫn nghĩ rằng tôi ghét ông Chudo. [khóc] Ôi đứa con tội nghiệp của tôi ơi! Đáng ra bây giờ nó đã bước sang tuổi 30 rồi! Tôi xin lỗi, tôi cần phải trấn an một lúc cái đã.
[Ghi chú:Theo ý nguyện của bà Petlin, nghiên cứu viên đã không tiến hành phỏng vấn ông Petlin]
Elena Radchenko, y sĩ
Tôi không phủ nhận vụ việc liên quan đến con trai nhà Petlin, cô Yegorova, nhưng tôi cũng phải khẳng định rằng chính Gospodin Chudo đã chữa được bệnh viêm phổi của con gái tôi trong khi tôi, dù đã cố gắng hết sức, cũng đành bó tay. Leonid [Dvorzhetsky] nói rằng nếu như Gospodin Chudo không phải là thần giáng thế, thì Chúa cũng đã ban cho ông nhiều phước lành…. Người khác thì đồn rằng ông ấy là người ngoài hành tinh, bị ma ám, hay là đã ở Chernobyl trong một khoảng thời gian dài. [nhún vai] Cô thử tưởng tượng xem, nếu như con của cô bị bệnh nặng, và có một người chữa khỏi được cho nó trong giây lát, cô sẽ tin tưởng và mang ơn người đó đúng không? Tôi cũng vậy. Vào lúc đó, tôi không biết làm gì ngoài cảm ơn và hỏi xem bản thân có thể trả ơn bằng cách nào. Ông Chudo bảo rằng bác đang tìm mua mấy đĩa nhạc Tây, nên tôi tặng ông một cái. Ngày hôm sau, tôi nghe thấy ông Chudo hát bài Yesterday2. Trước kia ông Chudo thường hát bài Katyusha3, hoặc là bài Korobeiniki4 với phần lời ông tự sáng tác. Chắc hẳn anh Nikolai Peltin đã nói cho cô biết chuyện rồi đúng không? À, là chị Sasha. Thế thì hợp lí hơn. Sau vụ hỏa hoạn đó khoảng từ một đến hai tuần thì bác Chudo bắt đầu hát bài Yesterday. Bác ấy thi thoảng vẫn hát nhạc dân gian, nhưng khi làm việc thì…
[hát] I said something wrong, now I long for Yesterday5 …
Hở? À không, tôi không chứng kiến cảnh ông Chudo chữa bệnh cho con gái tôi. Lúc đó, ông ấy xin tôi cốc nước, và khi tôi quay lại thì…. Như tôi đã nói vừa nãy rồi, tôi không nghi ngờ gì.
Leonid Dvorzhetsky, mục sư
Khi mọi người đến thăm tôi, họ thường hỏi tôi hai điều. Một là, thánh Fomich là ai. Hai là, Gospodin Chudo có phải là thần giáng thế không. À thì, đầu tiên, tên thật của thánh Fomich là Feodor Kuzmich. Có người thì đồn rằng thánh Fomich thực ra là vua Alexander Đệ Nhất lui về đây sống ẩn dật sau khi giả chết. Thánh Fomich từng là “Gospodin Chudo” của làng trước khi Anatol Sobolevski xuất hiện và trở thành người như cô biết. Cô thấy cái cửa kính màu ghép kia không? Khoảng mười năm về trước, có một cơn bão lớn đổ bộ vào làng. Cơn bão đó làm cho một cái cây bật gốc và đổ thẳng vào cái cửa kính này. Chúng tôi đã thuê vài người thợ nề để sửa lại bức tường nhưng chỉ Gospodin Chudo có thể sửa được cái cửa kính, sửa lại tốt như mới. Tấm thảm ở đây, hồi đấy hỏng vì dính nước mưa, cũng là chính tay ông Chudo sửa. Ông ấy cũng sửa cái ghế dài ở đằng kia, không dùng dụng cụ hay gì cả. Ông Chudo như thể chỉ cần trở vào trở ra phát là mọi thứ đã xong xuôi. Đường nước trong nhà thờ tôi cũng nhờ ông Chudo sửa hộ. À không, thực ra ông ấy không sửa toàn bộ đường nước, chủ yếu là sửa mấy chỗ lặt vặt thôi. Ông Chudo còn sửa thêm cả cái đôi giày thủng của thợ sửa ống nước mà tôi thuê nữa chứ. Tôi thậm chí còn không biết ông ấy làm thế nào, tôi không chứng kiến chuyện đó. Tôi chỉ biết là ông ấy đã sửa những thứ đó. Nhưng mà này, cái cửa kính này, nó đã ở đây từ thời Nicholas đệ Nhị6. Mọi người ở đây đều thấy đau lòng khi thấy di sản của làng vỡ tan tành. Nhưng Gospodin Chudo…. [im lặng] Vậy ý cô thế nào? Liệu Anatol Sobolevski – hay đúng hơn là Gospodin Chudo – có phải là thần thánh không?
[Ghi chú: sau khi phỏng vấn ông Dvorzhetsky, Nghiên cứu viên Sơ cấp Yegorova nhận được tin từ thợ sửa xe rằng ông đã sửa xong lốp xe. Nghiên cứu viên ở lại làng Thánh Fomich đủ lâu để phỏng vấn thêm một người nữa ở một quán ăn.]
Irina Martynov, cảnh sát
Toàn bộ những gì cô nghe được về vụ cháy và vụ vỡ cửa sổ nhà thờ đều là sự thật. Tôi chứng kiến cả hai vụ đó. À không, ý tôi không phải là tôi chứng kiến ông Anatol sửa cái cửa kính hay là bất cứ cái gì khác. Tôi có mặt ở trước căn nhà đó ngay sau vụ hỏa hoạn, và tôi đi thăm nhà thờ sau khi bão tan và thấy cái cửa kính vỡ. Sau đó ông Anatol đến và cái cửa kính lại như mới. Có rất nhiều vụ việc khác liên quan đến ông ấy, nhưng tôi không nghĩ cô có đủ thời gian để nghe hết được. Hơn nữa, tôi chắc chắn rằng người dân ở đây đã thổi phồng hoặc là bịa ra một số chuyện liên quan đến ông Anatol. Tôi còn chẳng biết gì về con gái của bác sĩ Radchenko. [im lặng] Phiền cô đi cùng tôi ra nhà vệ sinh một lúc được không?
[Nghiên cứu viên Sơ cấp Yegorova đi theo nữ cảnh sát Martynov vào nhà vệ sinh. Martynov hạ thấp cổ áo của bộ quân phục xuống, để lộ một vết sẹo mờ trên ngực]
Cô có thấy vết sẹo đúng không? Có một người đã đâm dao vào ngực tôi trong lúc tôi đang làm nhiệm vụ. Lúc đó bác sĩ Radchenko đang ở thành phố Tomsk nên tôi tưởng là tôi sắp chết đến nơi rồi. Mọi thứ bắt đầu mờ dần đi… Và rồi tôi nghe thấy tiếng một người đàn ông hát ngân nga, và…..
[cô hát ngân nga điệu nhạc của vở Kẹp Hạt Dẻ]
Ông ấy sau đó giúp vá lại chỗ con dao đã xuyên qua trên bộ quân phục của tôi. Tôi không tin vào Chúa trời, cô Yegorova, và tôi cũng không tin vào phép màu. Tôi không thể bảo cô chuyện gì thực sự xảy ra vào ngày hôm đó, hay bất kì hôm nào khác mà Anatol cứu giúp người khác. Không ai có thể. Nếu cô đang tìm kiếm sự thật thì ông Sobolevski là một người mù chữ, một thợ sửa xe và một người đã dành gần như cả cuộc đời ở khu này. Ông ấy đã kết hôn, có hai con, nghiện thuốc lá, thích ca hát và đã mất hai năm về trước. Nhưng nếu cô muốn những thông tin mang tính chủ quan hơn thì… [nhún vai] Dù sao thì, chúc cô lái xe an toàn.
Sau đó, Nghiên cứu viên Sơ cấp Yegorova rời làng thánh Fomich và đến thành phố Tomsk vào buổi tối cùng ngày. Nghiên cứu viên Sơ cấp sau đó tổng hợp lại toàn bộ thông tin về Sobolevsky mà cô thu thập được và biên soạn thành bản nháp tài liệu SCP. Hiện tại, Nghiên cứu viên Cấp cao Grigori Kamov đang xét duyệt bản nháp nói trên.
Đến: NYegorova1_8311 @scip.net
Từ: GKamov3_8311 @scip.net
Trả lời: Bản nháp SCP
Hừm. Đúng là thú vị thật
Thật đáng tiếc là ông Sobolevski đã qua đời trước khi chúng ta có thể tìm hiểu thêm về ông ấy. Điều tệ hơn là không có ai từng trực tiếp chứng kiến năng lực dị thường của ông. Tôi không nghĩ là chúng ta sẽ tìm được bằng chứng cụ thể để khẳng định những lời khai của người dân. Mặc dù chỉ số Hume là một chứng cứ xác đáng, nhưng tôi không muốn đào mả người khác lên chỉ để lấy số đo. Tôi sẽ xin ý kiến của giám đốc Jaskin về việc này. Dù sao thì, cô đã làm rất tốt, dù là đang trong kì nghỉ. Tôi sẽ cấp cho cô thêm một ngày nghỉ phép nữa thay cho lời cảm ơn.
Trân trọng, G. Kamov
Tái bút: Cô ghi trong tài liệu rằng “Quy trình phát thuốc lú chưa cần thiết ở thời điểm hiện tại”. Cô có thể viết cụ thể thêm không?
Đến: GKamov3_8311 @scip.net
Từ: NYegorova1_8311 @scip.net
Chủ đề: Về Thánh Fomich
Em xin lỗi trước nếu như em sai, thưa sếp. Đây là ý kiến của em.
1: SCP-X (hoặc là ông Sobolevsky, tùy theo cách sếp muốn gọi) có vẻ như đã sở hữu dị tính trong suốt cuộc đời, hoặc là ít nhất là trong vòng bốn mươi năm, nếu như con cái của ông ấy đưa ra thông tin chính xác. Em chưa hiểu hết về cách sử dụng thuốc lú nhưng em khá là quan ngại về việc loại bỏ hay thay đổi kí ức của bất kì ai về một khoảng thời gian dài như vậy, chứ chưa nói đến kí ức của cả một khu dân cư.
2: Thị trấn này đã biết dị tính của ông ấy từ nhiều thập kỉ trước, và phần lớn cư dân không có thái độ nghi ngờ. Số khác thì hoặc là vẫn giữ sự hoài nghi của họ, hoặc là cố gắng giải thích dị tính đó bằng tôn giáo. Đã hai năm kể từ khi SCP-X tự vô hiệu hóa, và họ đã trở lại nhịp sống bình thường. Đó chắc chắn là một cái gì đó đáng được ghi nhận, em nghĩ vậy.
3: Làng Thánh Fomich không xuất hiện trên phần lớn các bản đồ và nằm ở giữa một khu vực hoang vắng ở vùng Siberia. Dân số ở đây không đáng kể. Theo như kiến thức chuyên môn của em, chúng ta có thể có cách xử lí linh hoạt hơn trong trường hợp này.
Cảm ơn sếp vì đã cho em thêm ngày nghỉ.
Trân trọng, N. Yegorova
Đến: NYegorova1_8311 @scip.net
Từ: GKamov3_8311 @scip.net
Trả lời: Về Thánh Fomich
Tôi đã nói chuyện với Giám đốc Jaskin. Giám đốc đã quyết định từ chối đào mộ của ông Sobolevski và coi việc cấp phát thuốc lú cho cư dân làng Thánh Fomich là không cần thiết. Đối tượng Anatol Sobolevski được gán mã định danh là “SCP-6683”, phân loại Neutralized.
Có vẻ như nữ Giám đốc đã gặp ông Sobolevski vài năm trước. Ông ấy đã sửa gương chiếu hậu trong xe của Giám đốc trong một khoảng thời gian vừa đủ để điền xong một mẫu đơn. Quả thực là Trái đất tròn.
Chúng ta sẽ uống vì Gospodin Chudo khi cô quay lại. Tôi mời.