Information

Điện thoại của SCP-7160
Author: ItisntKarl
Rating: 3/3
Created at: Sat Apr 18 2026
THÔNG BÁO TỪ BAN QUẢN LÝ HỒ SƠ VÀ BẢO MẬT THÔNG TIN CỦA TỔ CHỨC
Tài liệu dưới đây không còn hiệu lực do một số thay đổi vừa được áp dụng gần đây. Nhân viên có quyền truy cập vào tệp lưu trữ này được yêu cầu liên hệ ngay với Giám sát viên của mình để nhận tài liệu cập nhật ngay khi có sẵn.
Các đặc tính dị thường của SCP-7160 vẫn đang trong quá trình điều tra.
— Maria Jones, Giám đốc, RAISA
QUY TRÌNH QUẢN THÚC ĐẶC BIỆT: Dựa trên mọi phương diện hiện có, SCP-7160 đã hoàn toàn bị vô hiệu hóa. Các hồ sơ lưu trữ bằng chứng về dị thể, bao gồm nhưng không giới hạn như: thư xác nhận việc làm, biểu mẫu thuế và giấy tờ định danh do Chính phủ cấp, phải được xóa bỏ khỏi mọi cơ sở dữ liệu công cộng. Việc cấp thuốc lú mức độ nhẹ đối với gia đình trực hệ và những người thân cận của SCP-7160 đã được phê duyệt nhằm đảm bảo tính bảo mật cho Tổ Chức cũng như các chỉ thị liên quan.
Điện thoại cá nhân trước đây của SCP-7160 đã được thu hồi từ lực lượng thực thi pháp luật địa phương và hiện đang được đội ngũ pháp y tại Điểm-119 lưu giữ. Một chuyên viên quản lý dữ liệu đã được chỉ định để giám sát thiết bị, đồng thời có trách nhiệm ghi nhật ký tất cả cá nhân từng tương tác với vật phẩm. Trong trường hợp có hành vi truy cập trái phép, lệnh phong tỏa tức thì phải được thực thi để bắt giữ (các) đối tượng vi phạm.
Do Tổ Chức vẫn chưa hiểu rõ các đặc tính dị thường của SCP-7160, các Đặc vụ đã được cho phép bắt và giam giữ bất kỳ cá nhân liên quan nào có hành vi tự cắn hoặc tự cào cấu bản thân quá mức.
MÔ TẢ: SCP-7160 có hình dáng là thi thể của một người đàn ông 24 tuổi, được xác định là John McAckler. Vào ngày 09/07/2022, Học viện Y tế Geneveria tiếp nhận SCP-7160 sau khi đối tượng chịu nhiều thương tích đe dọa đến tính mạng do tự hại trên khắp cơ thể. Cụ thể, SCP-7160 đã được báo cáo với các tình trạng:
Bác sĩ đã tiến hành nhiều ca phẫu thuật với nỗ lực cứu sống SCP-7160, tuy nhiên đối tượng đã tử vong sau 16 giờ. Mặc dù nguyên nhân cái chất vẫn chưa thể xác định tại thời điểm viết báo cáo này, các ảnh hưởng do dị tính gây ra đã được giả định sau khi thu hồi điện thoại cá nhân của SCP-7160.
PHỤ LỤC MỘT: BÁO CÁO GIÁM ĐỊNH
GHI CHÚ ĐIỆN THOẠI
Tôi vẫn đéo thấy khá hơn tí nào, Shelly.
Cô còn nhớ mấy cái bài tập hít thở hay gì đó cô bảo tôi không? Hay cái mẹo “siết ngón chân” mà cô bắt tôi làm mỗi khi tôi lên cơn cào cấu ấy? Ừ, mấy cái “bí quyết” của cô đấy?
Chúng chẳng có tác dụng gì cả.
Đây là lần thứ hai trong tuần này tôi phải lao vào phòng cấp cứu. Bọn bác sĩ vừa nhìn thấy tôi đã vội tống tôi ngay vào phòng điều trị. Bọn họ đã phải dành hàng giờ đồng hồ để gỡ vảy và da chết trên người tôi trước khi bôi lên một lượng lidocaine đủ để làm tê cứng cả một con ngựa. Đám bác sĩ đó bảo tôi nếu tôi còn tiếp tục cào cấu, tôi sẽ xé toạc bản thân đến tận xương tủy.
Nghe này, tôi hiểu cô chỉ đang cố làm tròn bổn phận của mình. Và tôi biết cô không phải bác sĩ của tôi. Nhưng làm ơn, Shelly, cô có thể LÀM GÌ ĐÓ với chuyện này được không?
Tôi sẽ chắc chắn sẽ sắp xếp một buổi hẹn khác.
Này Shelly.
Sáng nay tôi thức dậy với một con cuốn chiếu dài 3 inch đang bò lồm ngồm trong miệng. Tôi có thể cảm nhận rõ cái lớp vỏ của nó cựa quậy trong đống nước dã cùng và cái vị khô khốc của những cái chân nhỏ xíu đang ngoe nguẩy lướt dọc trên lưỡi. Tôi thực sự cảm thấy buồn nôn khi nó bắt đầu cọ xát vào nướu.
Tôi đã phải lao ngay vào nhà vệ sinh và nôn thốc nôn tháo mọi thứ ra. Tôi cũng kịp vớ lấy ít thuốc trừ sâu để xịt thẳng xuống bồn rửa nếu cần. Nhưng, tất nhiên rồi, chẳng có gì chui ra cả — chỉ có những cái nấc khan và dịch nhầy. Như mọi khi.
Tôi dám chắc bãi nôn vẫn còn đóng vảy quanh miệng mình, nhưng nói thật là tôi chẳng còn tâm hơi đâu mà lau dọn. Thật chẳng đáng để đứng trước gương và cố cạo sạch chúng đi. Suy cho cùng, điều cuối cùng mà tôi muốn thấy là một con sán dây đang len lỏi cái thân hình nhớp nháp của nó trong mắt mình khi tôi đang lau mặt.
Shelly, tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi.
Tôi đang phải liên tục chịu đựng. Đồng nghiệp cứ bảo tôi dừng việc cắn móng tay tại chỗ làm. Và bọn họ không ngừng trêu chọc tôi rằng việc đó không “hợp vệ sinh” hay gì đó. Chúng nó không thể hiểu tôi có lý do để làm điều này.
Nhưng sao cũng được — ít nhất thì đám y tá không còn nhìn tôi một cách kỳ quặc nữa sau khi tôi nhập viện vì những vết bỏng thay vì dấu cào cấu.
Nhắc đến đồng nghiệp, tôi đã phải xin nghỉ thêm vài ngày nữa so với lịch trình tuần trước. Mọi thứ vẫn ổn, đó là cho đến khi tôi bắt đầu thấy lũ kiến lửa bò lúc nhúc bên dưới da mình. Nó tệ đến mức một trong số những tên bảo vệ một lần nữa phải khống chế tôi lại bằng còng tay.
Dù vậy, tôi cũng đã xoay xở để tống khứ hết đống kiến còn lại ra khỏi người bằng vài cú cắn và một vài lần quẫy đạp khó khăn. Tôi nghĩ nội tạng chúng nó còn mắc kẹt đâu đó giữa kẽ răng của mình.
Đây lại là một lời nhắc nữa để đưa cái này cho cô khi tôi gặp lại cô. Tôi biết cô sẽ chăm sóc tôi. Như một vị thiên sứ vậy.
Tôi phải nói một điều về mấy tên trị liệu viên tôi từng gặp: Bọn nó biết con mẹ gì đâu.
Ý tôi là, họ cứ bảo tôi viết ra mấy thứ này bằng cách nào đó có thể giúp tôi. Rằng “ghi ra những vấn đề” có thể “giúp bạn vượt qua chúng” hay gì đó. Mấy thứ rác rưởi giáo điều đó, đúng không? Và, cô biết đó, tôi đã sẵn sàng để tin mấy thứ rác rưởi đó rồi. Ý tôi là, tôi biết bọn họ chỉ muốn giúp — và tôi cũng chẳng muốn gì hơn là chấm dứt cơn ngứa này để cuối cùng có thể ngủ dậy mà không có máu rỉ xuống cánh tay mình.
Nhưng lũ khốn đó đã lừa tôi.
Dĩ nhiên chuyện đó không đơn giản như thế. Tôi vẫn tỉnh dậy với những cảm giác và thôi thúc mà tôi luôn có. Tôi thề rằng bản thân không thể thoát khỏi tình cảnh này. Tôi thậm chí không thể suy nghĩ mà không cảm thấy bị thôi thúc ngẫu nhiên như phải đập đuổi lũ nhện đang bò lên chân mình, hay một con ruồi đang cố chui vào trong mũi của tôi. Đó là chưa kể đến mấy lần tôi nhìn xuống quần áo và chứng kiến vô số bọ chét và ve đang làm tổ trong các thớ vải.
Chuyện này không thể tiếp diễn. Tôi phải làm gì đó với nó.
ĐÁM CÔN TRÙNG LẠI CHUI VÀO TRONG NGƯỜI TÔI RỒI. TẠI SAO BỌN CHÚNG KHÔNG BAO GIỜ DỪNG LẠI VẬY?
NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI NÓ ĐANG CẮN TÔI.
Tôi không thể tiếp tục viết mấy thứ này nữa. Tôi quá căng thẳng. Và cả mệt mỏi. Cơ thể tôi không ngừng đau nhức và những ánh nhìn soi mói chỉ ngày càng tệ hơn.
Tôi phải nói chuyện với Shelly một lần nữa. Bây giờ cô ấy hiểu tôi rõ hơn bất kỳ ai khác.
CÁC LỊCH HẸN
ĐẾN: moc.liamg|02496yuglooc#moc.liamg|02496yuglooc
TỪ: Trung tâm Tư vấn và Phục hồi Heartland (Tin nhắn tự động)
TIÊU ĐỀ: XÁC NHẬN LỊCH HẸN
Xin chào, anh McAckler.
Chúc mừng! Anh đã được đặt lịch cho một buổi trị liệu khác với một trong những chuyên viên tư vấn của chúng tôi. Chúng tôi tin rằng hai người sẽ sớm đạt được những tiến triển lớn lao cùng nhau!
Vui lòng xác thực các thông tin sau đây. Nếu phát hiện sai sót, hãy liên hệ chúng tôi qua số điện thoại hoặc phản hồi trực tiếp email này:
Rất mong được gặp anh!
Hiển thị lịch sử các buổi trị liệu trước đó…
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Tôi CẦN Shelly.
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Tôi lại cảm thấy chúng rồi…
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - LŨ NÓ ĐANG Ở TRONG TAI TÔI.
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Tôi thề rằng trong người tôi có bọ.
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - CHẲNG CÓ AI HIỂU CẢ.
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Tôi lại làm hại bản thân rồi.
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Làm ơn gọi cho tôi NGAY LẬP TỨC!
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Chúng ta có thể sắp xếp buổi trị liệu ngay hôm nay không?
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Cô đã nói sai với tôi rồi…
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Chuyện này không đơn thuần là kiểm tra định kỳ đâu.
☆ Trung tâm Tư vấn Heartland CẬP NHẬT LỊCH HẸN: - Tuần này cô có rảnh không?
TIN NHẮN THOẠI ĐÃ GỬI
ĐẾN: Trung tâm Tư vấn và Phục hồi Heartland
Ờm — xin chào.
Tên tôi là, ừm, John, và tôi mong có thể liên lạc được với ai đó về buổi hẹn sắp tới của mình? Tôi biết là phía các anh, ờ, các anh có bổ nhiệm một người tên Raheem làm chuyên viên tư vấn cho tôi, nhưng mà — vâng, tôi đang hy vọng liệu chúng ta có thể đổi sang cô Shelly được không?
Xin lỗi vì đã làm phiền. Tôi có vô tình ấn nhầm lúc bấm mấy cái lựa chọn trên màn hình. Ngón tay to quá… các anh hiểu mà, đúng không?
Dù sao thì, cảm ơn nhé.
…
À, nếu cần liên lạc với tôi thì cứ gọi lại số này là được. Hoặc gửi email cho tôi cũng được, tôi đoán vậy.
Vậy nhé, tạm biệt.
Chào, lại là John đây. Các anh biết mà đúng không? Cái người, ờ, ai hay đặt mấy cái lịch hẹn ấy?
Tôi chỉ thắc mắc không biết lúc nào thì tiện để sửa lại cái lỗi nhỏ của tôi lúc trước. Tôi biết là các anh — à, xin lỗi — các anh đã cố gọi lại cho tôi suốt nhưng mà… đôi khi hơi khó để tôi có thể bắt máy.
Dù sao thì, tôi chẳng quen biết gì anh Raheem cả và tôi nghĩ việc gặp anh ta không phải là ý hay đâu.
Làm ơn gọi lại cho tôi nhé?
Chào. John McAckler đây.
Tôi thấy có ai đó đã thực hiện cái… cái thay đổi đó như tôi yêu cầu rồi. Thế thì, ờm, tốt quá! Tôi rất cảm kích.
Tôi — oh, thứ lỗi, chờ tôi một chút nhé.
…
…
Được rồi, tôi quay lại rồi đây. Xin lỗi, tôi phải chạy vào nhà vệ sinh một lát. Các anh biết mà? Không phải tiểu tiện hay gì đâu, không, chỉ là để chắc chắn rằng tôi đã không gãi quá nhiều thôi. Đó là, ờm, là lý do mà tôi cứ cố tìm cách liên lạc lại phía các anh đấy.
Chuyện này hơi kỳ cục nhỉ. Xin lỗi nhé. Tôi chỉ muốn xem liệu Shelly có ở đó không? Cô ấy đã định sẽ giúp tôi.
Cảm ơn.
Lại là John đây.
Các người đang đùa với tôi đấy à?
JOHN: Tôi — xin lỗi, chờ tôi một chút.
Nghe này, tôi đã gọi cho các người đến 5 hay 6 lần rồi mà chẳng thấy ai thèm hồi âm cả. Mấy người bị gì à?! Các người không thể cứ gọi lại cho tôi vào tầm 2 giờ chiều mãi như thế được. Tôi hiểu các ông chỉ làm giờ hành chính, nhưng tôi còn đang bận điên lên với đống rắc rối mà bản thân còn chẳng tự giải quyết nổi đây này.
Mọi chuyện đã không tệ đến thế nếu các người chịu nhấc cái máy lên! Nhưng không, tôi cứ phải tiếp tục CHỊU ĐỰNG cái cảnh khốn nạn này cho đến khi có ai đó gọi lại! Nghe cho rõ đây, tôi chỉ cần được nói chuyện với Shelly thôi — hiểu chưa? Tôi PHÁT NGẤY với việc phải van nài rồi, tất cả những gì tôi cần là MỘT AI ĐÓ đủ thấu hiểu! Một người thực sự hiểu tôi!
Tôi không định đeo bám hay quấy rầy gì đâu, được chưa? Tôi chỉ cần ai đó giúp đỡ thôi
Chào, đây là John.
Đúng 4 giờ chiều mai tôi sẽ có mặt. Tôi muốn được gặp tên quản lý khi tôi đến nơi.
BẢN GHI NHẬT KÝ THOẠI
[BẮT ĐẦU BẢN GHI]
SHELLY: Không sao đâu, anh cứ tự nhiên.
JOHN: Tôi… liệu có ổn không nếu chúng ta, ờm, ghi âm lại buổi trò chuyện này? Ý tôi là, vì lợi ích của tôi?
SHELLY: Tất nhiên rồi. Bất cứ điều gì giúp ích được cho anh, John ạ.
JOHN: Được thế thì tốt quá, haha.
Vài giây im lặng.
JOHN: Được rồi, tôi nghĩ là tôi chuẩn bị xong hết rồi.
SHELLY: Anh chắc chứ?
JOHN: Giờ tôi nghĩ là chắc rồi.
SHELLY: Được rồi, tốt lắm.
Shelly hắng giọng.
SHELLY: Tôi nghe nói anh gặp chút rắc rối khi liên lạc với chúng tôi. Tôi thực sự xin lỗi về chuyện đó.
JOHN: Ổn cả thôi. Tôi vẫn còn khá bực nhưng không sao hết, miễn tôi có cơ hội nói chuyện với ai đó là được.
SHELLY: Vâng, tôi rất trân trọng sự kiên nhẫn của anh. Tôi có xem lại hồ sơ và thấy anh đặt lịch hẹn này vì anh lại bắt đầu cảm thấy các triệu chứng của mình. Đúng vậy không?
JOHN: Đúng! Đúng, cô nói đúng rồi đấy.
Tiếng giấy tờ sột soạt.
SHELLY: Có vẻ như bác sĩ có kê cho anh một ít thuốc. Anh vẫn còn uống chúng chứ?
JOHN: Có, Shelly, tôi có uống. Và tôi phải nói với cô là nó chẳng có tác dụng gì cả.
SHELLY: Thật đáng tiếc. Anh có phiền kể cho tôi nghe nó không hiệu quả với anh như thế nào không?
JOHN: “Như thế nào” á? Ý cô “như thế nào” LÀ NHƯ THẾ NÀO?
SHELLY: Tôi chỉ đang đặt câu hỏi thôi mà, John.
JOHN: Sao cô có thể không thấy chúng chứ? Giờ chúng ở khắp mọi nơi rồi!
SHELLY: Anh có thể chỉ cho tôi chính xác là ở đâu không? Có lẽ nếu anh cho tôi xem—
JOHN: Tôi đang cho cô xem đây này! Ngay bây giờ! Tôi— nhìn đi, tôi còn đang cố cào chúng ra đây này!
SHELLY: John, làm ơn, hít thở sâu cho tôi nào.
JOHN: Nhìn đi Shelly, tôi đang bảo cô là đám côn trùng đang ở ngay đó mà—!
SHELLY: John, tôi chẳng thấy gì cả.
JOHN: Nhưng tôi thấy!
SHELLY: Tôi hiểu điều đó. Và tôi muốn giúp nhưng tôi cần anh cố gắng giữ bình tĩnh nếu vẫn muốn tiếp tục.
JOHN: Tôi— tôi…
Im lặng.
JOHN: Tôi xin lỗi.
SHELLY: Không sao đâu, đó là lý do tôi ở đây mà.
Có tiếng động nhẹ, theo sau là tiếng mở cửa kẽo kẹt.
SHELLY: Chúng ta giải lao một lát nhé?
[KẾT THÚC BẢN GHI]
[BẮT ĐẦU BẢN GHI]
JOHN: Cảm ơn cô, Shelly, tôi thực sự cần ít phút để bình tĩnh trở lại.
SHELLY: Không có chi. Như tôi đã nói, đó là lý do tôi ở đây.
Cả hai im lặng trong vài giây.
JOHN: Vậy là cô cũng không thể thấy chúng, đúng không?
Im lặng.
SHELLY: Không, John, tôi không thấy. Nhìn mãi cũng vậy thôi.
JOHN: Bởi vì chúng “không tồn tại” chứ gì?
SHELLY: Để tôi hỏi anh một câu nhé. Với anh thì chúng tồn tại như thế nào? Anh thấy gì khi chúng xuất hiện?
JOHN: Tôi… tôi thấy chúng dưới nhiều hình dạng lắm. Cô biết chứ?
SHELLY: Ví dụ như?
JOHN: À, thường thì tôi thấy kiến. Mấy con to ấy. Với cặp hàm to và đầy thịt. Rồi thỉnh thoảng tôi cũng thấy cả nhện và sâu nữa — thực ra lũ sâu chỉ xuất hiện ngoài ánh sáng thôi, ngay bên dưới mắt tôi này.
SHELLY: Tôi hiểu. Bọn chúng có làm anh đau không?
JOHN: Đôi lúc. Tôi đoán là… tôi đoán là nó còn tùy?
SHELLY: Tùy? Anh có thể giải thích rõ hơn về cảm giác đó không?
JOHN: Tôi cũng không biết diễn tả thế nào nữa. Tôi đoán nó tùy thuộc vào tâm trạng của tôi, hoặc tùy vào thứ mà tôi đang thấy, cô hiểu chứ? Nhện là đau nhất, nhất là khi chúng, kiểu như, cắn xuống ấy.
SHELLY: Và chuyện này có tách biệt với những vết thương của anh không? Anh có cảm thấy đau ngay cả ở những chỗ anh không hề bị cắn không?
JOHN: Tôi không biết.
SHELLY: Tôi hiểu rồi…
Cả hai rơi vào im lặng khi tiếng giấy tờ lại sột soạt lần nữa.
SHELLY: Anh còn thấy chúng không?
JOHN: “Chúng” á? Lũ côn trùng hả? Ngay bây giờ à?
SHELLY: Đúng vậy
JOHN: Tôi.. ờm… không hẳn. Đôi khi hơi khó để tôi tìm thấy chúng khi tôi đang chủ động quan sát.
SHELLY: Ồ, tôi hiểu rồi. Xin lỗi nhé.
JOHN: Không sao đâu.
SHELLY: Chúng ta hãy tạm nghỉ thêm một tí nữa rồi quay lại xem anh cảm thấy thế nào nhé.
[KẾT THÚC BẢN GHI]
[BẮT ĐẦU BẢN GHI]
SHELLY: Tôi có thể thấy anh có vẻ hơi phiền lòng. Anh có thể giải thích vì sao không?
JOHN: Giải thích á?
SHELLY: Chỉ khi anh có thể thôi.
JOHN: Ý tôi là…
John thở dài.
JOHN: Thử nghĩ mà xem, cô thấy sao nếu phải sống một cuộc đời mà ai cũng bảo rằng đầu óc cô có vấn đề?
Cả hai không nói gì trong vài giây.
JOHN: Ý tôi là, nghiêm túc đấy — tôi đi đến đâu, tôi làm điều gì — mọi thứ luôn luôn như vậy. Tôi biết thực tại của mình là thật, và tôi biết những gì tôi thấy không chỉ là những… ảo giác như mọi người vẫn hay gán ghép. Chưa bao giờ tôi không tin tưởng vào đôi mắt của mình cả, cô hiểu không?
SHELLY: Tôi hiểu.
JOHN: Nó kìa.
JOHN: Và rồi một ngày cô thức dậy và mọi người bảo cô hãy lờ tất cả đi và giả vờ như chẳng có chuyện gì xảy ra với mình cả. Ức chế lắm chứ.
SHELLY: Và cũng thật mệt mỏi, đúng không?
JOHN: Đúng! Cô nói đúng lắm. Tôi kiệt sức rồi, Shelly. Tôi mệt mỏi với việc phải tham gia những buổi trị liệu này. Mệt với việc cứ phải đánh ghi chú vào điện thoại để khỏi phải nghĩ về lũ ốc sên và rết đang bò lên mũi mình. Tôi chỉ…
John bỏ lửng câu nói.
SHELLY: Anh chỉ…?
SHELLY: Ồ?
JOHN: Ngay giữa hai ngón tay trỏ của tôi. Cô có thấy nó không?
SHELLY: Anh thử mô tả chính xác những gì anh thấy cho tôi nghe xem.
JOHN: Nó… to lắm. Cỡ bằng lòng bàn tay tôi. Và nó màu nâu, đang bám chặt vào mạn ngón tay tôi.
SHELLY: Ừm hừm…
JOHN: Nó có hai cái càng khổng lồ phía trước, và bốn cái chân quanh bụng. Nó đang bò—
SHELLY: Một con bọ hung à?
JOHN: Không, không, nó to hơn thế nhiều. Tôi— tôi nghĩ nó có thể là một con—
John rùng mình trước khi khựng lại.
SHELLY: Không sao đâu John. Lúc nãy anh định nói nó là con gì?
JOHN: Tôi nghĩ… nó nhìn giống một con cà cuống.
Cả hai im lặng.
JOHN: Tôi— Shelly. Shelly làm ơn giúp tôi với. Tôi xin cô đấy, làm ơn—
SHELLY: Bình tĩnh nào John. Mọi chuyện sẽ ổn thôi. Đợi tôi một lát nhé?
Có tiếng sột soạt, theo sau là tiếng ngăn kéo mở ra. John thở gấp khi tiếng sột soạt lại vang lên qua micro.
SHELLY: Được rồi, anh chỉ cho tôi đi. Có phải nó ở ngay… đây không?
JOHN: Không phải, lên một xíu — ý tôi là, à, xuống dưới — dừng lại. Ngay đó.
SHELLY: Ra là vậy. Anh có thấy nó qua cái gương không?
JOHN: Cái gương á? Ý tôi là, có chứ, nó đang—
John đột ngột dừng nói.
SHELLY: Đây là những gì tôi đang thấy ngay lúc này, John ạ. Và, tôi hứa với anh, chẳng có con bọ nào ở đó cả.
Shelly dừng lại một chút.
SHELLY: Anh có thấy con cà cuống nào trong gương không?
JOHN: Vừa nãy nó còn… tôi…
Cả hai ngừng nói trong chốc lát.
JOHN: Không… không, tôi không còn thấy nó nữa rồi.
John thở phào nhẹ nhõm một cách rõ rệt.
JOHN: Tôi không thể tin được… cô vừa mới… Làm sao mà— làm sao cô làm được như thế?
[KẾT THÚC BẢN GHI]
TIN NHẮN VĂN BẢN
này shelly, john đây
đây đúng là số của cô… đúng chứ?
Chào John.
Đây đúng là số của tôi. Xin lỗi vì lần trước đã đưa anh sai số.
ko sao đâu lol
cảm ơn cô vì đã giúp tôi hôm nay. dù cô đã dùng tà thuật gì… thì nó thật sự hiệu quả đấy.
Vậy thì tốt quá. Anh đã uống thuốc chưa?
rồi, rồi, tôi làm đúng như cô dặn mà.
Tốt lắm. Hãy báo cho tôi biết nếu anh cần bất cứ điều gì khác nhé.
thực ra tôi đúng là đang cần một thứ.
Tôi có thể giúp anh điều gì?
cái thứ cô đã làm ấy… làm sao cô biết được?
Biết gì cơ?
là nó sẽ ờm
biến mất ấy? tôi đoán thế
Có phải anh đang hỏi về cái gương không?
nó đó
À, John này.
Thú thật là, tôi không biết đâu.
Tôi còn không biết chuyện gì tiếp theo sẽ xảy ra.
cô không biết á?
Hoàn toàn không.
Nhưng dù sao tôi cũng mừng vì nó đã giúp được anh.
có giải pháp nào triệt để hơn không?
ý tôi là cho đám côn trùng ấy.
có vậy mới dễ ngủ được lol.
Thuốc sẽ giúp anh việc đó.
Miễn là anh còn uống nó điều đặn.
tôi uống thật mà!
chỉ là… tôi chả biết nữa
Hãy cho tôi biết nếu có bất cứ điều gì khác tôi có thể làm cho anh nhé John.
ok.
này shelly?
Chào John.
xin lỗi tôi biết giờ cô đang ko làm việc
chỉ là… có chuyện này cứ quẩn quanh trong đầu tôi.
Không sao đâu.
Tôi có thể giúp gì nào?
hồi ở buổi trị liệu cô có hỏi tôi một chuyện.
tôi vẫn chưa kịp trả lời xong lol
Ồ.
Về việc anh đã kiệt sức như thế nào, đúng chứ?
Đr
Cứ nói cho tôi nghe những gì anh đang nghĩ đi.
Chỉ cần biết là sau việc này, chúng ta sẽ cần đặt một buổi hẹn khác nếu anh muốn thảo luận sâu hơn.
ừ, tôi biết mà lol
xin lỗi nhưng cái công ty của cô thật dở tệ trong mấy khoản đặt lịch này nọ
Thôi đi John.
Vậy anh đã định nói gì lúc trước thế?
ồ phải rồi
xin lỗi nhé
dù sao thì, tôi chỉ kiểu muốn nói là… tôi chả biết nữa. thật tệ khi là người duy nhất cảm thấy như thế này, cô hiểu chứ?
Tôi có thể hiểu cảm giác đó.
Có rất nhiều người giống như anh. Và cũng có rất nhiều người khác cũng cảm thấy như vậy.
ừ… tôi đoán thế
ý tôi là, tôi ko biết nữa
có một người có thể thấu hiểu nỗi đau đó và giúp đỡ tôi là… tất cả những gì tôi muốn
…
…?
Hãy để dành phần còn lại của cuộc trò chuyện này ở văn phòng đi nhé.
ok. tôi xin lỗi.
lại là tôi đây
Chào John.
nghe này tôi biết cô nói là chúng ta nên trao đổi ở văn phòng
và việc đó cũng ổn thôi nhưng
tôi chỉ thấy áy náy thôi. tôi muốn xin lỗi cô
Cảm ơn lời xin lỗi của anh.
Không sao đâu.
ok… tốt rồi.
thứ bảy tuần này chúng ta vẫn gặp nhau chứ?
đầu óc tôi lại rối tung lên rồi lol
Tôi phải cần kiểm tra lại lịch làm việc của mình đã.
ko sao đâu lol
nhưng mà… nghiêm túc đấy, cảm ơn cô…
cô đã giúp tôi rất nhiều
Không có gì.
cô có chỗ nào để đánh giá ko?
tôi có thể để lại đánh giá cho cô ko?
Anh có thể đánh giá công ty của tôi.
Nếu anh muốn để lại vài lời về tôi thì cũng được thôi.
Tôi không thể ngăn cản anh làm việc đó.
ok… tuyệt lol
ko có gì to tát đâu, tôi chỉ muốn bày tỏ lòng biết ơn và trân trọng thôi.
tặng cô 5 sao… vì, cô biết đấy, cô chính là 5 sao mà ;)
xin lỗi câu đó hơi ngớ ngẩn
làm ơn trả lời đi
John, tôi sẽ phải yêu cầu anh vui lòng ngừng nhắn tin cho tôi.
ok.
shelly
shelly làm ơn trả lời đi
chúng quay lại rồi
lũ bọ… chúng lại ở đây rồi.
Hôm nay anh đã uống thuốc chưa?
shelly tôi bảo cô là thuốc ko có tác dụng mà
trời ơi nhiều quá
làm ơn đi shelly tôi cần cô giúp
làm ơn
Phải đến ngày mai mới có buổi hẹn của chúng ta.
Anh có thể đợi đến lúc đó không?
KHÔNG
shelly cô ko hiểu đâu
tệ lắm rồi
tôi thề là tôi vừa mới chớp mắt thôi đã thấy một đống mối biến mất khỏi cốc nước của mình
giờ tôi đang tự cào cấu mình đến tận xương rồi đây
tôi cần cô giúp ngay bây giờ
tôi sắp chết đến nơi rồi
John, nếu anh cần trợ giúp khẩn cấp, vui lòng liên hệ với cảnh sát.
Tôi thậm chí có thể làm việc đó thay anh nếu anh muốn.
CHI VẬY? để họ cũng ko tin tôi à???
shelly làm ơn mang cái gương của cô đến nhà tôi đi
tôi hứa là sẽ ko uổng công đâu
John làm ơn đừng nhắn tin cho tôi nữa.
Tôi nghiêm túc đấy.
shelly tôi xin cô đấy
tôi có thể cảm thấy chúng đang đào sâu vào má mình
CHÚNG ĐANG XÉ TOẠC NGÓN CHÂN TÔI RA
làm ơn mang cái gương đến đây…
làm ơn…
Tôi sẽ liên lạc với cảnh sát ngay bây giờ.
Họ có thể giúp anh.
shelly tại sao cô cứ từ chối vậy???
tôi tưởng cô có trách nhiệm phải GIÚP ĐỠ chứ?
cô ko hiểu là TÔI ĐANG ĐAU ĐỚN LẮM À?????
GIÚP TÔI VỚI
GIÚP TÔI VỚI
Tôi sẽ chặn số này.
Làm ơn đừng đến gần tôi.
CON MẶT LỒN
HOÁ RA LÀ THẾ À??
TAO BIẾT NGAY MÀ, CON CẶN BÃ DỐI TRÁ
TAO THỀ MÀY SẼ PHẢI HỐI HẬN VÌ CHUYỆN NÀY
BẢN GHI HÌNH
[BẮT ĐẦU GHI HÌNH]
Bản ghi hình bắt đầu với góc máy được đặt bên trên bàn của một phòng ăn. Hai chiếc ghế — vẫn đang được đẩy sát vào bàn — làm che đi một phần hình ảnh của John McAckler khi anh đi qua đi lại đầy hoảng loạn từ bên này sang bên kia. Đối tượng đứng trước một bộ ghế sofa và một chiếc TV đang phát bản tin của đài Channel 16. Không có âm thanh nào được ghi lại.
John thì thầm một cách điên cuồng khi tiếp tục đi lại trong vài giây. Đối tượng dừng lại giữa chừng. Một tiếng lầm bầm khác vang lên, theo sau là cái tên "SHELLY", trước khi đối tượng ôm chặt lấy hai thái dương của mình.
John gào thét không thành tiếng trong cơn đau đớn tột cùng khi đối tượng bắt đầu cào cấu dữ dội vào hai cánh tay. Những vết rách bắt đầu xuất hiện trên bề mặt da thịt của đối tượng. Đối tượng đứng bất động tại chỗ khi lớp da trần trụi và đầy sẹo trở nên đỏ ửng do ma sát. Máu cũng bắt đầu chảy từ khuỷu tay xuống sàn nhà.
Đối tượng lau mồ hôi trên trán trước khi cởi bỏ quần áo. Đầu tiên là áo, sau đó là quần, và cuối cùng là đồ lót. Sau một khoảnh khắc vật lộn ngắn ngủi khác, đối tượng đứng khỏa thân trước camera. Dọc theo phần thân trên, có thể thấy nhiều vết cắt và vết bầm tím lởm chởm. Những vết cắn của người đang chảy máu trầm trọng dọc theo đùi trái và phải cũng có thể nhìn thấy được từ góc độ này.
John lùi lại phía sau camera và đứng đó trong 34 giây tiếp theo. Đối tượng sau đó quay lại với một con dao bếp, một chiếc nĩa và thìa kim loại, dung dịch tẩy rửa, một nồi nước sôi lớn và một chiếc kìm khớp trượt. Đối tượng ném chúng bừa bãi xuống sàn nhà và nhìn lại phía camera với một nụ cười điên dại.
John mấp máy một câu gì đó khác trước khi nâng con dao bếp lên từ bên cạnh. Đối tượng hướng lưỡi dao đã mài sắc về phía cổ tay trái. Đối tượng mỉm cười trước khi đưa dao cắt xuống, tạo thành một vết rách sâu vào da và gân. Đối tượng dốc cổ tay xuống sàn khi máu bắt đầu nhỏ giọt và chảy thành vũng bên dưới.
John cười sằng sặc. Máu tiếp tục chảy khi đối tượng thực hiện một vết cắt khác trên cánh tay đối diện.
Vũng máu lan rộng hơn khi John chộp lấy chiếc nĩa và thìa ở phía bên kia. Đối tượng hít một hơi thật sâu trước khi xóc mạnh chiếc thìa vào mắt trái. Đối tượng ngửa đầu ra sau khi chiếc thìa xuyên vào hốc mắt đã bị tổn thương. Đối tượng xoay và giật mạnh chiếc thìa ra, khiến cả tạng phủ và những gì còn sót lại của con mắt văng lên mặt bàn. Sau đó đối tượng quay sang chiếc nĩa, chọc cạnh của nó vào dưới móng tay trỏ và nhanh chóng giật ngược ra sau. Móng tay theo lẽ bong ra, để lộ phần thịt thô ráp và đang chảy máu bên dưới.
Bất chấp nỗi đau rõ rệt, John với lấy chiếc kìm và giữ chặt nó vào đầu ngón chân. Đối tượng tiếp tục kẹp xuống trước khi xoay chiếc kìm một cách khó hiểu — khiến ngón chân cái bị vặn vẹo và trật khớp ở góc 60 độ. Đối tượng loạng choạng lùi lại lần nữa, dừng lại một lúc khi đánh rơi chiếc kìm xuống sàn. Đối tượng bắt đầu nói, nhưng camera không thể nhận diện được gì ngoài việc đối tượng mấp máy từ "CHẾT CHÌM ĐI".
Đối tượng bưng lấy nồi nước sôi để gần đó và đổ lên mặt cũng như phần thân trên. Hơi nước nóng bốc lên bao quanh cơ thể đối tượng. Hai cánh tay đối tượng quằn quại trong đau đớn nhưng đối tượng không hề cố gắng gạt nước ra. Giờ đây hầu như không còn nhìn thấy John trong đoạn video nữa.
Không có chuyện gì xảy ra trong khoảng 30 giây khi hơi nước tan đi. John vẫn đứng bất động trước bàn ăn.
Đột nhiên, John bắt đầu mỉm cười trở lại. Hàm răng của đối tượng — giờ đây có thể thấy rõ qua cảnh quay camera — đã nhuốm đỏ máu. Đối tượng thốt ra một cụm từ khác, nhưng chỉ có thể nhận ra từ "SHELLY".
John cau mày ngay khi camera rơi xuống. Bản ghi kết thúc đột ngột.
[KẾT THÚC GHI HÌNH]
PHỤ LỤC HAI: CẬP NHẬT
Vào ngày 01/08/2022, các nhà khoa học của Tổ Chức đã có thể tiến hành khám nghiệm tử thi toàn diện đối với SCP-7160. Một tuần sau đó, vào ngày 06/08/2022, một bản báo cáo tiếp theo về cái xác của dị thể đã được ghi lại và lưu trữ tại Điểm-119. Mặc dù bản báo cáo xác nhận một vài sự thật then chốt về cái chết của đối tượng SCP-7160, song một số khám khá khác cũng đã được làm rõ:
TS. COLLINS - TRÍCH ĐOẠN TỪ BÁO CÁO SCP-7160:
Bản thân cái xác, bên cạnh những vết thương khác, cũng sở hữu những… đặc điểm kỳ lạ riêng biệt. Ví dụ, khi chúng tôi chiết xuất các mẫu mô khác nhau để tiến hành nhận dạng, Ts. Radhurst và tôi đã phát hiện ra sự hiện diện của nhiều dấu vết nhỏ và khác thường dọc theo mặt trong của da, cùng nhiều vết trầy xước bên trong dọc theo hộp sọ.
Nói về hộp sọ, các lần quét sâu hơn vào khung xương của thi thể đã phát hiện ra hệ thống các đường hầm rỗng và lớn, kết thúc tại hầu hết mọi điểm khắp bàn tay, bàn chân và các bộ phận hở trên cơ thể. […] Phần tủy được bồi thêm và lớp vỏ canxi hóa trong cấu trúc xương rỗng của nạn nhân có vẻ như đã tạo ra một hệ sinh thái hoàn hảo cho bất cứ thứ gì có thể đã từng sống bên trong đó.
Ngoài ra, sau khi nghiên cứu lớp hạ bì, chúng tôi nhận ra rằng chất dịch thông thường lấp đầy các mô kẽ đã bị rút cạn hoàn toàn. Trong khi thông thường đây có thể là kết quả của các biến dị di truyền hiếm gặp hoặc tổn thương nghiêm trọng từ bên ngoài, trường hợp cụ thể này được cho là không dẫn đến bất kỳ bất thường nào về cấu trúc cơ thể. Thay vào đó, kết quả phân tích các mô và khu vực xung quanh đã tìm thấy một loại bụi kitin gần như vô hình thay thế vào vị trí đó. […]
Sau cuộc khám nghiệm tử thi SCP-7160, một cuộc điều tra khác nhắm vào điện thoại thông minh của đối tượng đã được tiến hành. Sau khi phân tích thêm, các nghiên cứu viên của Tổ Chức xác nhận rằng ứng dụng cuối cùng hoạt động trên thiết bị là Google Maps — hiện đang dẫn đường đến nơi ở cá nhân của Shelly Lee. Hơn nữa, một thông báo tin nhắn mới đã xuất hiện khi khởi động thiết bị. Nội dung của nó đã được đính kèm bên dưới:
John?
Chào… Shelly đây.
Anh biết mà… bên Trung tâm Tư vấn Heartland ấy?
Anh có thể gọi lại cho tôi ngay được không?
Tôi không còn biết phải tìm đến ai nữa…
Tôi ngứa đến phát điên rồi.