SCP-7303 : H tượng trưng cho Health (Sức Khoẻ)

Information

Ảnh chụp X-ray từ một lần chuẩn đoán gãy xương sườn không triệu chứng. Lưu ý rằng phần xương không hề có dấu hiệu bị tổn thương.

Bs. Henry Dockery.

Name: H tượng trưng cho Health (Sức Khoẻ)
Author: RedEyeMikeyy
Rating: 7/7
Created at: Mon Jan 08 2024

Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Những biến thể của SCP-7303 sẽ được Tổ Chức theo dõi thông qua phần mềm do thám được cài đặt vào các hệ thống và dịch vụ chăm sóc sức khoẻ trên toàn cầu, đồng thời bằng những thiết bị giám sát được đặt bí mật trong bệnh viện, văn phòng của bác sĩ, và những cơ sở y tế khác. Hiện tại vẫn chưa có biện pháp phòng ngừa cụ thể cho SCP-7303.
Mô tả: SCP-7303 là một hiện tượng hành vi khiến cho một chuyên gia y tế, đa số là bác sĩ, sẽ chẩn đoán bệnh nhân với một trạng thái sức khoẻ không có thật. Cụ thể hơn, bác sĩ này sẽ chẩn đoán một biến thể không triệu chứng, với việc biến thể này hoàn toàn không tồn tại.

Những chuyên gia y tế này sẽ kiên quyết với những quyết định chẩn đoán của họ, và sẽ không thể bị thuyết phục được rằng chẩn đoán đưa ra là sai hoặc quá trình điều trị đối với những căn bệnh này là không cần thiết. Những cá nhân bị SCP-7303 tác động sẽ thể hiện khả năng thuyết phục cao đến mức dị thường – thông qua khả năng này, họ có thể thuyết phục cả bệnh nhân lẫn đồng nghiệp về mức độ hiệu quả trong phương thức điều trị của họ. Những tài liệu điều trị đều sẽ có một hiệu ứng nhận thức lan truyền nhằm ngăn cản những truy vấn hay hành động can thiệp đến quá trình chữa trị của những nhân viên bị ảnh hưởng bởi SCP-7303.

SCP-7303 sẽ tiếp tục tồn tại đến khi nhân viên y tế bị tác động cho rằng quá trình điều trị đã kết thúc. Dị tính này có thể kháng lại các nỗ lực nhằm đưa ra khẳng định sớm, với việc đã được Tổ Chức thử nghiệm và chứng minh. Những nỗ lực trên bao gồm điều trị bằng thuốc lú, đe doạ, tiếp thu lại kiến thức và điều trị bằng biện pháp sốc điện.

Mặc dù không phổ biến, đã tồn tại trường hợp một nhân viên y tế bị SCP-7303 tác động nhiều lần.

Phụ lục 001: Ví dụ Minh hoạ về SCP-7303

Cuộc hẹn: 001

Phòng Khám Phẫu thuật Đa khoa Stockerly
Lời tựa: Biến thể của SCP-7303 sau đây được ghi nhận từ một phòng phẫu thuật đa khoa ở Stockerly, Manchester, Anh Quốc. Bệnh nhân Andrew Whitfield, 36 tuổi, đã có một cuộc hẹn với Bs. Henry Dockery MBBS MRCGP1, kèm theo đó là một số cuộc kiểm tra về một vết cắt trên tay trái của anh. Đến cuối cuộc hẹn diễn ra phân đoạn tương tác sau đây:
Dockery: Giờ thì, Andrew, còn một thứ tôi cần phải kiểm tra trước khi chúng ta kết thúc. Anh có thể cởi áo ra không?
Whitfield: Được, nhưng mà… cái này có liên quan gì đến tay của tôi vậy?
Dockery: Gần đây anh thấy mình có bị vấn đề gì về đường hô hấp không?

[Whitfield cởi áo của mình ra. Dockery di chuyển ra sau anh và đặt đầu ống nghe vào lưng của Whitfield. Anh ta bắt đầu nghe nhịp thở của bệnh nhân.]
Whitfield: Bình thường mà nhỉ? Tôi không nhận thấy gì bất thường hết.
Dockery: Khó thở thì sao? Hay là ho?
Whitfield: Cũng chẳng nhiều lắm. Có chuyện gì-
Dockery: Suỵt, đợi một lát… được rồi, tôi muốn anh tiếp tục thở như bình thường, và tôi sẽ gõ nhẹ một cái vào lưng của anh.

[Dockery nắm chặt tay và đấm vào giữa phần xương vai của Whitfield.]
Whitfield: Owh!
Dockery: Okay, xong hết rồi. Andrew, tôi cần anh làm thêm một số bài kiểm tra trước khi ra về. Tôi sẽ gửi thông tin chi tiết đến một trong những y tá của chúng tôi; anh cứ nói vậy với họ ở quầy lễ tân là họ sẽ hỗ trợ cho anh.
Whitfield: Có điều gì đáng quan ngại không vậy bác sĩ?

[Dockery cười.]
Dockery: Chúng ta xong phần kiểm tra cái đã, rồi hẵng bàn tiếp.

Cuộc hẹn: 002

Phòng Khám Phẫu thuật Đa khoa Stockerly
Lời tựa: Sau đây là đoạn ghi về cuộc gặp kế tiếp của Whitfield và Dockery để nói về kết quả chẩn đoán, diễn ra vài tuần sau lần tương tác trước của họ.
Dockery: Giờ thì, Andrew – tôi không muốn phải thông báo điều này nhưng mà, tôi có tin xấu.
Whitfield: Tôi… được rồi. T-tin gì vậy bác sĩ?
Dockery: Anh bị ung thư.
Whitfield: Ung thư? Tôi- tôi cần gọi cho vợ tôi.

[ Whitfield lục túi áo khoác để lấy chiếc điện thoại di động, và đứng lên khỏi chiếc ghế anh đang ngồi. Dockery không hề chú ý đến hành động này.]

Dockery: Anh có một dạng ung thư rất hiếm gặp. Cụ thể là ung thư phổi không triệu chứng. Nó cũng nguy hiểm hệt như những dạng ung thư bình thường, chỉ khác là nó không hề có triệu trứng nhận biết. Khá là may khi ta phát hiện ra nó đấy.

[Whitfield tạm ngưng lại.]
Whitfield: Vậy nghĩa là sao? Sao cái này lại khác với ung thư thông thường được?

[Anh cất chiếc điện thoại vào lại trong túi, và dần ngồi lại xuống chiếc ghế.]

Dockery: Để tôi giải thích. Tôi đã có một số nghi vấn khi thấy anh ho nhưng không ra máu lúc ta mới bắt đầu gặp mặt. Đây là một dấu hiệu cơ bản của bệnh ung thư phổi không triệu chứng. Bình thường thì khi bị ung thư phổi, ta thường sẽ ho ra máu, khó thở cùng với thở ra âm thanh lạ. Ngược lại, đối với ung thư phổi không triệu chứng thì những điều này khó phát hiện hơn rất nhiều. Đúng như cái tên, việc chẩn đoán ra bệnh này chỉ có thể được phát hiện khi không có triệu chứng nào. Tôi đã có kha khá kinh nghiệm trong lĩnh vực này, kèm theo trước đây tôi còn được huấn luyện làm một bác sĩ chuyên khoa ung thư – bình thường nếu là các bác sĩ khác thì họ có thể không phát hiện anh bị bệnh nặng như thế này đâu.
Whitfield: Cơ mà vậy nếu không có triệu chứng gì thì liệu tôi có thể đi-
Dockery: Không! Lạy trời, không. Trong cơ thể anh đang có một khối ung thư phát triển tới mức hung bạo đấy.
Whitfield: Nhưng mà nếu không có-

Dockery: Giờ mà anh bước ra khỏi cánh cửa kia là anh sẽ chết đấy. Andrew, chuyện này là chuyện nghiêm túc.

[Whitfield nhìn chằm chằm vào Dockery trong im lặng và choáng váng.]
Dockery: Anh nên đi báo cho vợ anh tin này.

Cuộc hẹn: 003

Phòng Khám Phẫu thuật Đa khoa Stockerly
Lời tựa: Sau giai đoạn chẩn đoán ban đầu, Dockery và Whitfield tiếp tục gặp mặt để thảo luận phương pháp chữa trị cho những chuẩn đoán từ SCP-7303.
Dockery: Andrew! Vào đi, ngồi xuống nào.
Whitfield: Chào buổi sáng Henry. Anh nay sao rồi?
Dockery: Xin vui lòng gọi tôi là bác sĩ Dockery. Được rồi, chúng ta nay có mặt để bàn về…

[Dockery bắt đầu nhập thông tin từ bàn phím.]
Whitfield: Bệnh, ờm, ung thư của tôi, thưa bác sĩ.
Dockery: Đúng rồi! Bệnh ung thư của anh.

[Dockery xoay người trên chiếc ghế văn phòng và quay về phía Whitfield. Có tiếng sụt sịt phát ra từ phía Whitfield.]
Dockery: Rồi, với ung thư thông thường, cái dạng phổ thông ấy, cơ thể anh sẽ bắt đầu có những khối u mọc khắp cơ thể. Chúng mọc như cỏ dại ấy. Một trong những phương pháp điều trị phổ biến và cơ bản nhất sẽ là phẫu thuật, đó là tự tay cắt bỏ phần ung thư đó ra khỏi cơ thể. Nhổ đám cỏ dại đó ra.
Whitfield: Đ-được thôi.
Dockery: Vấn đề là cái bệnh ung thư của anh không làm như vậy được. Với bệnh không triệu chứng thì nó không hề tồn tại khối u nào hết. Vì thế, chúng ta cần phải thử những cách khác.

[Tiếng sụt sịt từ Whitfield dần chuyển thành những tiếng khóc thầm.]
Dockery: Thôi, khoan đã nào. Đừng tuyệt vọng thế chứ; ta vẫn có thể chống lại thứ này mà. Dù ta không thể phẫu thuật được, vẫn còn một phương thức khác là kết hợp giữa hoá trị với xạ trị. Về cái đầu tiên, chúng tôi sẽ tiêm cho anh một liều thuốc kháng ung thư, còn cái sau thì chúng tôi sẽ đưa cơ thể anh tiếp xúc với một lượng lớn phóng xạ được điều tiết cụ thể. Chúng ta nên bắt đầu sớm trước khi chúng kịp lan ra. Nhưng mà điều trị thế này có kèm theo tác dụng phụ, cụ thể là rụng tóc, buồn nôn, mệt mỏi và nôn mửa.

[Tiếng khóc của Whitfield dần to lên.]
Dockery: Để tôi lấy cho anh một vài thứ để đọc từ phòng chờ vậy.

Cuộc hẹn: 007

Phòng Khám Phẫu thuật Đa khoa Stockerly
Lời tựa: Whitfield gặp mặt với Dockery để cập nhật tình hình về bệnh “ung thư phổi không triệu chứng” của anh. Cuộc gặp này có thêm vợ của Whitfield, Helen Whitfield (được ghi chú trong bản ghi là H-Whitfield).
Dockery: Andrew, rất vui khi gặp lại anh.

[Andrew và Helen Whitfield di chuyển vào văn phòng của Dockery.]
Whitfield: Thưa bác sĩ, đây là vợ tôi, Hel-

[Anh dừng giữa câu, trước khi lao ra khỏi căn phòng. Anh chạy đến nhà vệ sinh của phòng khám và không ngừng nôn mửa.]
H-Whitfield: Anh ấy đang khá là khổ sở với việc điều trị gần đây, giờ phải là lần thứ ba-
Dockery: Chúng ta nên đợi đến khi bệnh nhân quay lại để có thể bàn tiếp việc này.
H-Whitfield: À… Tôi hiểu rồi.

[Dockery quay lại nhìn vào máy tính để đọc email. Helen Whitfield đứng đợi ngoài cửa văn phòng trong im lặng. Bốn phút sau, Andrew Whitfield quay lại.]
Dockery: Chúng ta bắt đầu lại nhé. Helen, rất vui được gặp cô. Andrew đã kể rất nhiều cho tôi về cô đó.

[Helen Whitfield dẫn chồng của cô đến chỗ chiếc ghế. Cả hai ngồi xuống.]
Dockery: Helen có kể cho tôi những khó khăn trong quá trình điều trị của anh. Cô ấy nói nó khá là vất vả trong giai đoạn gần đây đúng không?

[Whitfield lấy ngón tay cọ vào chiếc băng trên tay của anh, được quấn vào điểm tiêm ống hoá chất truyền tĩnh mạch.]
Whitfield: Tôi đã phải xin nghỉ phép dài hạn hơn một chút. Chúng tôi còn tiền tiết kiệm nhưng mà… mọi chuyện vẫn khá là căng thẳng.
Dockery: Tôi có thể hiểu được.

[Im lặng.]
Dockery: Giờ thì, bệnh ung thư của anh. Trong khi bệnh ung thư không triệu chứng tiến đến những giai đoạn nặng hơn, chúng sẽ bắt đầu xuất hiện thêm triệu chứng. Cụ thể hơn thì ta có thể thấy vài biểu hiện đang khá rõ rệt. Rụng tóc. Buồn nôn. Mệt mỏi. Đây là những dấu hiệu cơ bản cho giai đoạn 3 của bệnh ung thư phổi không triệu chứng.

[Hai vợ chồng Whitfield nắm chặt lấy tay nhau.]
Dockery: Có một số thứ khác mà chúng ta cũng cần phải thảo luận. Tôi có một số kết quả kiểm tra gần đây, và mẫu nước tiểu của anh không có gì bất thường cả. Không máu, không protein hay bạch cầu.
Dockery: Cái gì cơ?

H-Whitfield: Okay, vậy là cũng có tin tốt.
Dockery: Để tôi nói hết đã. Tôi cũng để ý về màu da của anh đấy, Andrew. Không có nhiều sắc tố vàng lắm. Phần củng mạc của anh cũng vậy, trắng bệch như tuyết ấy.
H-Whitfield: Vậy nghĩa là sao ạ? Nghe khá là tích cực mà. Phải không, Andrew?

[Cô quay về phía chồng và vuốt ve tay anh ấy.]
Whitfield: Ôi Helen, bác sĩ có cảnh báo anh về điều này rồi.
Dockery: Ung thư. Nó đang lan rộng ra. Andrew giờ đang bị cả hai bệnh ung thư phổi lẫn ung thư thận không triệu chứng. Tôi sẽ cố gắng liên lạc đến các bệnh viện khác nhằm tăng liều lượng thuốc điều trị.

[Helen đứng dậy khỏi ghế của cô, ôm lấy chồng và hôn lên má của anh.]
H-Whitfield: Anh có thể chiến thắng được nó mà. Em biết anh làm được.
Dockery: Tôi thực sự mong rằng mình có tin tốt hơn để nói với hai người.

Cuộc hẹn: 012

Phòng Khám Phẫu thuật Đa khoa Stockerly

Lời tựa: Cuộc hẹn sau đây diễn ra vài tháng từ lúc Whitfield bắt đầu điều trị. Anh ấy đã trải qua nhiều đợt hoá trị được giám sát bởi Bs. Dockery.
Dockery: Kết quả gần nhất cuối cùng cũng tới, và tôi đã xem lại nó nhiều lần lắm rồi. Tôi rất tiếc, bệnh ung thư của anh đã phát triển nặng hơn trước.

[Whitfield gục đầu xuống. Bàn tay của anh tựa vào chiếc khăn che phần đầu đã rụng hết tóc do quá trình điều trị.]
Whitfield: Thôi được rồi.
Dockery: Chúng ta không được bỏ cuộc bây giờ. Vẫn còn một số phương án mà ta có thể-
Whitfield: Tôi muốn dừng lại.

Whitfield: Tôi muốn dừng việc điều trị. Nếu nó tới thế này… nếu thật sự là thế này thì, tôi muốn ra đi theo cách của tôi. Chứ không phải thế này.
Dockery: Andrew, chúng ta vẫn còn cơ hội mà. Anh vẫn còn cơ hội mà!
Whitfield: Nó không đáng vậy đâu. Đối với tôi, nó không xứng đáng chút nào cả. Vài tháng gần đây như là địa ngục vậy. Chỗ nào cũng đau. Nếu tôi chỉ còn một chút thời gian ngắn ngủi trên cõi đời này, mong muốn của tôi sẽ là hưởng thụ nó. Và việc tôi đang làm không phải là hưởng thụ.

[Dockery im lặng.]
Dockery: Vậy anh chọn từ bỏ?
Whitfield: Tôi-
Dockery: Anh đã tới mức này rồi, đấu tranh với nó không ngừng nghỉ tới thế, và giờ anh chọn từ bỏ trước cái đích đã dâng ra sẵn trước mặt như thế sao?
Whitfield: Tôi nghĩ anh đang hơi làm quá lên-
Dockery: Đúng thế. Vì tôi không muốn anh phạm phải sai lầm. Vợ của anh – anh đã bàn chuyện này với cô ấy chưa?
Whitfield: Không đừng-
Dockery: Bởi vì anh sợ cô ấy sẽ nghĩ gì về anh? Con cái anh thì nghĩ người cha mình là người như thế nào? Rằng anh là môt kẻ không dám đứng lên chiến đấu vì một tương lai được ở bên họ à?

[Whitfield không trả lời.]
Dockery: Tôi hiểu anh, Andrew. Cả hai ta đã bước đi cùng nhau trên chuyến hành trình này. Anh không ích kỷ như thế này. Anh cũng sẽ không buông bỏ mọi thứ như vậy đâu.
Whitfield: Tôi-
Dockery: Tôi biết mình cần phải làm gì. Ừ thì, ung thư anh phát triển thêm, nhưng mà chống chọi lại nó vẫn là khả thi. Anh chỉ cần cố thêm một chút nữa thôi. Chẳng nhẽ anh không tin vào tôi sao?
Whitfield: Không phải thế, tôi chỉ muốn hưởng thụ-
Dockery: Phần đời còn lại của anh? Chỉ có một cách để có được điều đó thôi.

[Whitfield im lặng.]
Dockery: Vậy ta tiếp tục nhé?

[Whitfield gật đầu.]
Dockery: Tốt lắm. Tôi đã sắp xếp một cuộc hẹn vào thứ Ba tuần này. Tôi có nên ghi nó lại không?
Whitfield: Con gái tôi có một sự kiện trong trường vào ngày đó, nếu chúng ta có thể chuyển sang-
Dockery: Rất tiếc nhưng mà tôi không còn rảnh ngày nào khác trừ hôm đó ra. Chúng ta không ai muốn trì hoãn quá trình điều trị mà, phải không?
Whitfield: …Ừ. Anh nói đúng.
Dockery: Tuyệt! Hẹn gặp lại anh vào hôm đó.

[Whitfield đứng dậy, bắt đầu di chuyển về cửa ra của căn phòng.]
Dockery: Còn một điều nữa, Andrew!

[Whitfield dừng lại, quay mặt về phía Dockery.]
Dockery: Anh đang tự tay đưa ra quyết định đúng đó.
Whitfield: Cảm ơn anh. Tôi tin tưởng vào anh mà.
Dockery: Nên là vậy. Trong số hai ta thì cả anh và tôi đều biết ai là bác sĩ mà. Chúng tôi sẽ giúp anh khoẻ lại sớm thôi.

Cuộc hẹn: N/A

Bệnh viện Đa khoa Bắc Manchester

Sau nhiều cuộc hoá trị liệu, Whitfield suy sụp, bất tỉnh, và bị nhiễm độc nặng do điều trị dài hạn. Anh được đưa đến Bệnh viện Đa khoa Bắc Manchester để tiếp tục điều trị. Ba ngày sau khi nhập viện, Bs. Dockery đến thăm Whitfield:

[Whitfield đang nằm bất tỉnh trên giường bệnh. Anh vẫn chưa tỉnh lại từ khi nhập viện. Được nối vào cơ thể của anh là một ống thông mũi dạ dày, một ống tiêm tĩnh mạch, một máy đo nhịp tim, và một ống thở. Xung quanh anh có rất nhiều máy móc và phát ra những tiếng bíp ngắt quãng.]

[Dockery di chuyển vào trong phòng. Anh tiến tới, nhìn vào chiếc giường và quan sát Whitfield.]
Dockery: Tôi đã hứa với anh rồi.

[Anh dừng lại, quỳ xuống, hướng miệng mình về cạnh bên tai của Whitfield.]
Dockery: Tôi đã hứa rằng mình sẽ làm mọi thứ có thể rồi.

[Dockery đứng im nhìn Whitfield trong năm phút.]

[Anh di chuyển ra khỏi phòng.]
Lời đề bạt: Sau bốn tiếng kể từ khi Dockery tới thăm, Whitfield qua đời.

Hiện tại, Tổ Chức ước lượng rằng có đến 82.1% các chuyên gia y tế trên toàn thế giới sẽ bị SCP-7303 tác động trong khoảng thời gian tác nghiệp của họ. Do những tác động tích cực mà những biến thể của SCP-7303 mang tới cho nền y học trên toàn thế giới, đồng thời xem xét mức độ nguồn lực mà Tổ Chức phải bỏ ra để có thể chủ động quản thúc dị thể, Uỷ ban Đạo đức đã xem những dị tượng từ SCP-7303 là một sai lệch có thể chấp nhận được so với chuẩn mực.

Ȝ tượng chưng cho "Ȝesundheit"

Hub TUYỂN TẬP SCP

I tượng trưng cho "Incision" (Cắt Mổ)


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.