SCP-821

Information

.

SCP-821 vào những năm ~1904

Tấm postcard Vườn Giải Trí Dixie, SCP-821 vào những năm ~1956

Hình ảnh của một loại tàu không xác định Hội Chợ Vui Chơi Dixie, SCP-821 vào những năm ~1959

Hình vẽ một trò chơi dọc đường tại Hampstead Bros, SCP-821 những năm ~1967

Cổng vào Thiếu Nhi Quốc Funland sau khi đã đóng cửa.

Một thú máy từ Vòng Xoay Phi Mã, những năm 1978

Vòng Đu Quay Lồng bị bỏ hoang, trước phục hồi, tháng ba năm 2009

Author: HatsuJourvern
Rating: 4/4
Created at: Sun Oct 19 2025

"Cảm ơn vì đã ghé thăm công viên của chúng tôi, hẹn gặp lại lần sau!"

Giọng cô vang vọng, cùng làn gió thu thoảng qua mái hiên nhà mà len lỏi vào lò sưởi.

Những đêm khác, bạn cuộn mình bên cạnh đống lửa, sưởi ấm thân mình trong khi đốm lửa đang la liếm đầu ngón chân bạn.

Đêm nay, bạn đã có một kế hoạch khác — đêm nay, không còn thời gian để mà phí hoài.

Ngày hội các-na-van đã về đây, vào lần cuối này; và cô ấy sẽ đợi bạn ở đó.
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Mỗi ngày, Tổ Chức phải cử nhân viên an ninh tới kiểm tra cấu trúc ngoại thất của SCP-821. Nếu có thay đổi đáng chú ý, phải báo cáo ngay tới nhân sự giám sát quản thúc. Một hàng rào đã được lắp đặt xung quanh khu vực quản thúc SCP-821, khu vực được niêm phong phải được giám sát mỗi tháng bằng máy bay không người lái. Do lượng người qua lại SCP-821 rất hạn chế, việc có quá nhiều nhân sự xuất hiện tại đây có thể sẽ gây ra nhiều hậu quả hơn lợi ích. Các nhân sự không được phép tiếp cận khu vực ảnh hưởng của SCP-821 ngoài các trường hợp cần thiết theo lệnh của nhân viên giám sát quản thúc.

Sau khi phát hiện thêm đặc tính dị thường của SCP-821, mọi nỗ lực quản thúc sau đó đã được tạm hoãn vì không liên quan. Vì lí do trên, SCP-821 không nên hoặc không được phép bị thay đổi, bảo trì, trùng tu cùng các hành động làm thay đổi hiện trạng của dị thể. Các nhân sự nên ưu tiên thực hiện các hành động bảo quản thông tin trong dị thể.
Mô tả: SCP-821 là địa điểm tổ chức "Hội Chợ Vui Chơi Dixie"1 cũ. Vốn là một bãi chợ hoạt động vào thời gian ước tính từ năm 1954 tới năm 1979, và tái hoạt động vào giữa những năm 2009-2014.

SCP-821 bao gồm một chuỗi các công trình và cơ sở vật chất được bố trí xung quanh đường chính, Con Đường Họa Sĩ. Vì phần lớn quá trình xây dựng và thiết lập đều được thực hiện một cách không chính thức và không thông qua các cơ sở chính quyền địa phương có thẩm quyền nào, hồ sơ ghi chép về quá trình xây dựng của dị thể rất hạn chế. Vì lí do kể trên, nhiều công trình tại đây không tuân thủ theo quy chuẩn xây dựng, và đang gặp tình trạng xuống cấp trầm trọng, không thể trùng tu. Mọi nỗ lực phục dựng hay bảo trì đều thất bại, Tổ Chức đã tiến hành ngưng hết mọi hoạt động để chờ tái phân loại dị thể.

Các công trình tàn dư của SCP-821 phục vụ cho nhiều mục đích khác nhau, tập trung chủ yếu vào phục vụ giải trí và nghệ thuật. Các công trình được xây dựng qua nhiều kì hội chợ, từng công trình sở hữu từng phong cách kiến thúc riêng. Bao gồm: vòng quay ngựa gỗ, rạp hát, quầy hàng giữa đường, đồ ăn, ki-ốt trưng đồ lưu niệm, v.v. Vào kì quản thúc SCP-821 đầu tiên, 68% trong tổng số các kiến trúc của dị thể vẫn còn hoạt động được, và con số này đang giảm dần qua thời gian.

Xuyên suốt nhưng năm hoạt động sau đó của bãi chợ, các công việc bảo trì hay nhiệm vụ hàng ngày đều được thực hiện bởi các robot tự động, có thể có dạng người hoặc không. Các cá thể robot được gán mã định danh SCP-821-1. Các SCP-821-1 có đa dạng hình dáng, từ những cấu trúc giống con người được mạ đồng tới những cỗ máy trừu tượng hoặc có hình dáng động vật. Sau khi khu vực đóng cửa vào năm 2014, các cá thể SCP-821-1 đều đã ngưng hoạt động.

SCP-821-A là mã định danh cho hiệu ứng lan truyền nhận thức đang diễn ra, khiến các cá nhân trải nghiệm "dư âm" từ những hoạt động bên trong SCP-821 hồi còn đang vận hành. SCP-821-A tạo ra "dư âm" thông qua tác nhân thông diễn cấp vòng nhằm vẽ ra bối cảnh trong kí ức ngầm của các dân cư, khách, và nhân viên vận hành tại SCP-821. Dư âm xuất hiện dưới dạng hình ảnh vô hình trong suốt, còn được gọi là những "bóng ma". Khi được quan sát, SCP-821-A có khả năng tạo ra kích thích về mặt thính giác, thị giác, khứu giác và vị giác; cường độ kích thích của các cảm giác trên đã giảm đáng kể từ thời điểm quản thúc ban đầu. Tới hiện tại, Tổ Chức vẫn chưa rõ nguyên nhân SCP-821-A xuất hiện.

Cảnh tượng và thanh âm ở ấy luôn thật rực rỡ đến chói mắt; ơn trời là chúng ta đã quen với điều ấy.

Từng tia sáng lóe lên đã được đoán trước, từng nốt calliope vang lên trong bản hòa ca hoàn mỹ, từng tiếng kèn xe, tiếng ồn, tiếng la, tiếng hét, tiếng cười, tất cả đều đã được biên đạo sẵn tới từng micro giây.

Hội Chợ vẫn còn sống, và tất cả mọi người ở đây là một phần máu thịt chúng ta.

SCP-821 đã hoạt động dưới nhiều đội ngũ quản lý và nhận diện thương hiệu khác nhau xuyên suốt nhiều giai đoạn hoạt động — từng giai đoạn đều có mục tiêu phát triển lớn mạnh hơn, hoặc ít nhất là mạnh hơn thời kì trước đó. Khi có một nhóm mới tiếp quản SCP-821, kiến trúc sẽ không bị phá hủy bớt, mà chỉ có chỉnh sửa hoặc xây thêm. Dưới đây là tóm tắt về các giai đoạn chính của SCP-821 kèm với hiệu ứng dị thường và các yếu tố đáng lưu tâm có liên quan.

Vào khoảng thời gian trước khi SCP-821 được xây dựng hay vận hành, địa điểm này nguyên là một trang trại lớn, hoạt động từ khoảng thời kì đầu những năm 1900 trước khi bị bỏ hoang đến xuống cấp vào thời kì hậu Đại Suy Thoái. Địa điểm đã bị bỏ hoang trong vài thập kỉ trước khi SCP-821 được tiến hành khởi công thành lập, không có dị tính nào đáng chú ý về giai đoạn này.

Thi công vào năm 1954, Vườn Giải Trí Dixie được thành lập bởi Johnathan Dixie, một người Mỹ nhập cư và là ông trùm kinh doanh tại khu vực, nhằm mục đích đáp ứng nhu cầu vui chơi giải trí theo chủ đề mà ông cho là cần thiết. Johnathan Dixie đã chọn khu vực này vì "nguồn năng lượng" ông đã cảm nhận được vào lần đầu tới thăm. Theo lời trích dẫn từ báo địa phương, ông đã nói rằng: "Đó là một vùng đất. Có gì đó rất đặc biệt ở nó. Tôi cảm nhận được qua từng bước chân, trong từng hơi thở, trong từng ngóc ngách của khu công viên — đã có gì đó ở đó sẵn, chờ đợi để được nhìn thấy, để được ghi nhớ. Tôi chỉ đang theo bước tổ tiên; nên tôi đã chọn nơi này để cho họ cơ hội sống khác."

Lúc mở cửa, Vườn Giải Trí Dixie bao gồm một gian hàng ngoài trời lớn ở trung tâm, được bao quanh bởi vườn hoa và phong cảnh. Giá vé vào cổng Vườn Giải Trí Dixie là 0.25$ cho một người lớn, vé đã bao gồm quyền vào công viên cũng như trải nghiệm các hoạt động giải trí bên trong. Hoạt động giải trí bao gồm các buổi diễn âm nhạc hoặc kịch được tổ chức tại sảnh trung tâm.

Vườn Giải Trí Dixie hoạt động từ năm 1954 tới 1957, mang lại thành công vừa phải, cũng như được giới thiệu trên vài trang báo địa phương. Khách tham quan chủ yếu là người dân lân cận, thi thoảng sẽ có khách từ tiểu bang khác đến. Dù thành công, Vườn Giải Trí Dixie đã đột ngột ngưng hoạt động vào tháng 10 năm 1957 vì ông Johnathan Dixie đã qua đời. Do những trở ngại trong quá trình kinh doanh hoặc thừa kế đất đai, hoạt động kinh doanh tại đây đã ngưng hẳn cho tới năm 1958, khi đó địa điểm đã tái hoạt động dưới một cái tên khác.

Vào năm 1958, công viên đã mở cửa lại dưới cái tên Hội Chợ Vui Chơi Dixie nhằm mục đích thu hút nhiều gia đình và các du khách trẻ tuổi tới công viên. Con trai của ông Johnathan Dixie, anh Johnathan Dixie đệ nhị, còn được biết đến với cái tên "JD con" đã tiếp quản công viên sau cái chết của cha mình. Anh đã hồi sinh công viên, tập trung vào việc tạo ra đường đi dạo bộ và cung cấp các trò chơi và dịch vụ giải trí theo chủ đề cho các du khách. Hành động mở rộng này có ý nghĩa và nhằm mục đích phát triển những yếu tố đã làm nên Vườn Giải Trí Dixie mà không làm tổn hại đến lý tưởng của ông Johnathan Dixie.

Lượng khách tham quan tăng vọt sau khi Hội Chợ Vui Chơi Dixie tái mở cửa, — ngành du lịch tại đây phát triển, thu hút được du khách từ các thị trấn hay tiểu bang lân cận, công viên nổi tiếng với các trò chơi mạo hiểm và trò chơi trúng thưởng dọc đường công viên. JD con đã nói như sau: "Cha tôi đã có ý tưởng đúng đắn: đó là hãy tạo ra một thế giới mà bạn muốn khám phá, và mọi thứ sẽ tự đến với bạn. Điều tối quan trọng trong kinh doanh giải trí là bạn cần tạo ra một nơi mà bạn có thể tin chắc rằng mình sẽ là người chiến thắng. Tại Hội chợ Vui Chơi Dixie này, ai cũng là người chiến thắng, từ những đứa trẻ nhỏ tuổi nhất tới những người già cao tuổi nhất… tất cả mọi người đều được chào đón, đây chính là nơi dành cho bạn!"

Trong thập kỉ tiếp theo, công viên vẫn vận hành theo cách thức tương tự, các loại trò chơi giải trí được thay đổi khi đã bị hỏng hóc vài phần hay không còn được du khách chú ý. Các loại trò chơi còn duy trì tới giữa năm 1960 là Vòng xoay ngựa gỗ DixieBánh xe vui nhộn Dixie, hai trò chơi trên vẫn còn hoạt động trong suốt thời gian hoạt động của công viên.

Vào mùa thu năm 1966, JD con đã đưa ra thông báo về tương lai của công viên.

Kính chào các vị khách quý cùng các cộng tác viên nhiệt thành của công viên,

Cha tôi đã tin vào một nơi ai cũng được chào đón và không ai phải thấy khó chịu. Tôi đã luôn theo đuổi ý tưởng ấy, luôn cố gắng nắm bắt ánh lửa đã truyền cảm ứng cho ông, Suốt 8 năm vừa qua, tôi rất lấy làm vinh dự khi đã dẫn dắt được Hội Chợ Vui Chơi Dixie lên một tầm cao mới.

Nhưng xui rủi thay, thời thế đã đổi thay. Tôi đã không còn là chính mình, không thể ngăn chặn được điều rồi sẽ phải tới. Chúng tôi không thể tiếp tục trả phí vận hành hội chợ trong khi vẫn để công viên hoạt động với mục tiêu và giá trị vốn đã tạo nên công ty này hôm nay. Tôi đã bị ám bởi bóng ma từ quá khứ, và những vọng âm từ họ đã bị kẹt lại tại chốn mà tôi yêu quý nhất. Chúng sẽ không để tôi yên.

Tôi sẽ phải bỏ hoang hội chợ này.

Sau bản ghi nhớ trên, JD con đã biến mất cùng nhiều lãnh đạo chủ chốt của Hội Chợ Vui Chơi Dixie, công viên đã rơi vào khủng hoảng và mất định hướng. Hiện giờ, vẫn chưa có thông tin gì về tung tích của các cá nhân kể trên.

Công viên đóng cửa suốt vài năm tiếp theo, trước khi lại mở cửa dưới tay quản lý mới.

Tiếng kim loại kêu rít trên đầu khi bạn nhấp lấy một ngụm nước từ cái chai bẩn thỉu, rẻ tiền — may sao, mặt trời đã lặn, dù như thế cũng chẳng khiến trời đỡ nóng là bao.

Giữa những ánh đèn nhấp nháy, tiếng còi của khu vui chơi, tiếng gào rú từ những trò chơi trên cao, cùng những tiếng trẻ con cười vang và tiếng khúc khích của người lớn, có một thanh âm khác mà bạn chẳng thể xua tan đi.

Từng đêm, cùng một giờ, ngay khi bạn đang đứng trong quầy hàng, một bóng đen sẽ lướt qua trước quầy hàng. Một bóng người vừa lạ vừa quen, nhưng bạn chẳng thể nào nhớ nổi ra. Hằng đêm, bóng đen ấy lướt qua, giữa sự hỗn loạn và tiếng còi xe inh ỏi của Hội Chợ, bạn thấy có vẻ mình đã nghe được câu gì đó như:

"Một ngày nào đó, cả thiên hạ sẽ nhớ tới cái tên Dixie."
Phụ lục 1-C: Rạp Xiếc Hampstead Bros

Vào mùa xuân năm 1967, theo các tờ báo địa phương, Hội Chợ Vui Chơi Dixie đã được bán cho ba anh em, vốn là nhân viên cũ của công viên. Ba người Orville, Orion, và Ogden Hampstead tự nhận mình là những "nhân viên các-na-van" vốn đã làm việc tại các sạp trò chơi trong công viên vài năm trước khi anh JD con biến mất — những trải nghiệm làm việc tại đó đã tác động mạnh tới ba người, khiến họ thấy mình có trọng trách phải tiếp nối di sản của công viên. Sau khi anh JD mất tích, các quản lý còn lại của công viên đã đàm phán với Anh em nhà Hampstead, bàn giao lại đất đai và quyền sở hữu hoạt động công viên với khoản tiền không được tiết lộ.2

Ba người đã có kế hoạch cải tổ công viên — lấy đất và một phần đường có sẵn, cải tạo nó thành rạp xiếc ngoài trời Big Top và mở cửa lại công viên dưới cái tên "Rạp Xiếc Hampstead". Ba người đã nhận định rằng: "Chúng tôi muốn cứu vãn và tận dụng mọi thứ để giữ lại cốt lõi của công viên." Công viên mới có các dịch vụ giải trí trực tiếp, một đoàn nghệ sĩ xiếc sẽ sống tại một ngôi nhà bán vĩnh viễn tại phía tây bắc công viên mang tên "Nhà Xiếc", nơi này cũng đóng vai trò như một điểm tham quan chính của công viên, nơi tổ chức diễn xiếc mỗi tối cùng các chú hề, nghệ sĩ nhào lộn, động vật và vân vân.

Khi công viên đã ngay lập tức gặt hái được thành công khi tái mở cửa, lượng khách tăng vọt khi cư dân đổ về đón xem các buổi diễn mới, tham gia trải nghiệm các trò chơi đã được cải tiến và nán lại trong khuôn viên tràn ngập các "hoạt động cho mọi lứa tuổi". Để đáp ứng được lượng khách mới, các nhân viên được phép ở lại công viên nhưng đổi lại là mức lương thấp hơn — theo ước tính, có khoảnh 20-50 nhân viên các-na-van bao gồm chú hề, nghệ sĩ và con cái họ đang sống tại công viên vào khoảng thời gian này.

Bất chấp mọi nỗ lực, thành công chỉ đến trong khoảnh thời gian rất ngắn. Vào tháng 12 năm 1970, sau ba năm lợi nhuận giảm sút cùng với sự yếu kém trong khâu quản lý của các nhân viên, Rạp Xiếc Hampstead đã đóng cửa. Suốt vài năm tiếp theo, các diễn viên xiếc vẫn đang sống trong các tàn tích của công viên.

Orville Hampstead đã rời Hoa Kỳ để làm lại cơ đồ tại Canada nhưng không mấy thành công. Orion Hampstead đã nghỉ hưu tại một căn nhà gỗ nhỏ tại phía bắc Maine và sống ẩn dật đến cuối đời.

Nhà Xiếc là nơi mà bạn sẽ nghe và ngửi thấy trước khi nó kịp hiện ra trong mắt bạn. Nơi ấy là nơi sự sống và hỗn loạn bùng nổ, nơi năng lượng bị kìm nén, và khắc sâu vào một mảnh nhỏ của cõi niết bàn này.

Những đứa trẻ thì khúc khích gọi Nhà Xiếc là nhà, coi công viên như sân chơi riêng của chúng. Anh vẫn nhớ âm thanh chúng chạy nhảy ở những ngôi nhà di động, va vào đống quần áo đang giặt và gây náo loạn. Nhưng giữa những tiếng cười, tiếng la và tiếng reo hò thích thú ấy, chúng vẫn không thôi kìm được mà phải hỏi cùng một câu:

"Vậy còn chú Oggy thì sao ạ?"

Oggy vẫn chưa bao giờ rời đi.

Vào tháng 6 năm 1976, khoảng nửa thập kỉ sau khi Rạp Xiếc Hampstead Bros đóng cửa, một hồi kèn bất ngờ vang lên trong phạm vi bán kính 4 dặm xung quanh điểm công viên cũ. Khu đất này giờ đã bị bỏ hoang, không rõ chủ cũ — dựa theo các cuộc phỏng vấn và hồ sơ công khai vào thời điểm đó, người dân địa phương không hề hay biết về bất kì thay đổi nào trong địa điểm.

Giả định trên đã được phản bác bởi một cá nhân tên là "Ngài Funland."

Nào nào, mọi người ơi! Mọi người hãy đưa mắt lên mà chiêm ngưỡng cảnh tượng ngoạn mục của Funland này nào — đây là một Hội Chợ Vui Chơi Dixie vốn đã được hồi sinh với một chút yếu tố hiện đại! Sống lại những hoài niệm pha hòa vào những kì quan kĩ thuật của thế giới máy móc! Tất cả điều trên đều là xuất phát từ ý tưởng sâu trong tâm hồn của quản lý của chúng tôi, ngài Funland.

Hãy tới đây và thử thưởng thức những món bánh kẹo thơm ngon, từ Kem Ốc Quế Dài Một Foot cho tới Kẹo Bông Vui Vẻ! Điểm tâm không phải là thứ duy nhất ở đây, mà chúng tôi còn có cả những món ăn kì lạ nhất, hương vị đã được tinh chỉnh cho phù hợp với hiện tại, và chắc chắn chúng sẽ khiến bạn phải trầm trồ đến nổ óc cả. Tin tôi đi, vì đến cả tôi cũng sốc banh óc rồi đây!

Hãy tới đây mà trầm trồ với những kì quan công nghệ đã tạo nên sức mạnh cho các điểm tham quan! Đón xem những chú ngựa máy sống động tại Vòng Xoay Phi Mã, hoặc thử sức cùng những chiếc Xe Bay của chúng tôi, chắc chắn bạn sẽ có một ngày thật đáng nhớ tại đây.

À… còn nốt một điều nữa. Tất cả những ai làm việc tại công viên này, từ nhân viên của các trò chơi, các diễn viên xiếc tổ chức trò chơi tại Đường Chính và cả các nhân viên vệ sinh đáng mến của chúng tôi đều có một bí mật nhỏ đó: tất cả đều là rô-bốt hết! Hãy đến đây và chiêm ngưỡng những công nghệ hiện đại vốn được xây dựng trên nền tảng hàng thập kỉ của ngành rô-bốt — mỗi cỗ máy đều là kiệt tác của ngành cơ khí hiện đại. Chúng nhanh hơn, hiệu quả hơn, và đáng tin cậy hơn bất kì con người nào!

Vậy nên đừng quên ghé thăm Funland này nhé. Chắc chắn nó sẽ là một trải nghiệm rất tuyệt vời!
— Ngài Funland

Đoạn ghi âm của ngài Funland ở trên vốn được dùng như một phương tiện để quảng cáo trên radio và trên hệ thống loa của công viên vào ngày mở cửa trở lại. Dựa theo ghi chép tài chính, công viên đã lập tức làm ăn phát đạt; bố trí của công viên vẫn như trước, như đã đề cập ở trên, cải tiến lớn nhất của Funland nằm ở các trò chơi và đội ngũ nhân viên. Bằng cách kết hợp nghiên cứu về người máy tự động trong quá khứ, công nghệ máy móc tự động hiện đại, nghi lễ huyền thuật và kí ức ẩn vốn đã hiện hữu tại công viên để tổng hợp linh hồn nhằm vận hành máy móc. Ngài Funland đã tạo ra được đội ngũ nhân viên vượt trội hơn hẳn so với mọi loại máy móc hay người máy tự động nào hiện có, đặc biệt là so với máy móc tại các công viên đối thủ khác.

Các người máy tự động, được gán má định danh SCP-821-1, mang nhiều hình dạng, hình dáng, ngoại hình khác nhau tùy vào vai trò hoặc vị trí của chúng tại Funland. Song các SCP-821-1 vẫn có một đặc điểm chung là được cấu thành từ đồng bazơ hoặc kim loại tấm, được sơn lên bằng sơn bình thường. Các cá thể SCP-821-1 vận hành bằng nguồn năng lượng dị thường, theo ước tính, lấy năng lương từ sự tham gia hoặc các cảm xúc tích cực hiện hữu trong công viên. Các cá thể SCP-821-1 có khả năng nói chuyện và hát bằng nhiều thứ tiếng dù không có loa ngoài. Tương tự, các SCP-821-1 có khả năng di chuyển khắp công viên mà không cần dây, chỉ dẫn hoặc một nguồn kết nối với máy chủ trung tâm; về mọi mặt, từng SCP-821-1 đều là cá thể riêng biệt.

Vào ngày khai trương, Funland đã được chào đón nồng nhiệt. Phản hồi của du khách bao gồm việc họ "yêu thích" các hoạt động, chương trình giải trí và cảnh tượng đa dạng tại đây — dù thích các trò chơi, song tâm điểm chính của công viên vẫn là các cá thể SCP-821-1. Du khách từ khắp thế giới đã đổ xô về đây để chiêm ngưỡng "kì quan công nghệ tân thời", điều này đã khiến công viên phát triển mạnh mẽ. Vài năm sau, công viên vẫn kinh doanh phát đạt bền vững. Công viên đã tiến hành lắp đặt thêm một hoặc hai điểm tham quan, song những phần còn lại nhìn chung vẫn không thay đổi gì.

Vào một buổi phỏng vấn vào tháng 3 năm 1978, ngài Funland đã được hỏi về các dự định cho dịp kỉ niệm lịch sử 25 năm của công viên.

"Như mọi người đã biết, tôi đã được hỏi câu này rất nhiều lần, và tôi đã muốn trả lời điều này. Những đời cũ của công viên đều không hiệu quả bởi vì họ đã tập trung sai hướng. Mọi người chủ cũ đều chỉ nhìn vào công viên cũ đó rồi cố theo đuổi những gì đã từng hiệu quả của thời đó."

"Tôi từ chối sự hoài niệm — tôi sẽ làm sẽ tốt hơn những công viên ngày xưa."

"Vấn đề ở đây, là họ đã quá tập trung vào những trò chơi, âm thanh và ánh sáng để thấy được sự thật. Trẻ con không còn niềm vui như quá khứ. Chúng đã quá chán ngấy với chú hề, nản chí với những sạp trò chơi dọc đường, chúng sẵn sàng bỏ đi khỏi các buổi diễn sân khấu vè vứt lại sau lưng những chuyến tàu lượn nhạt nhẽo. Những gì chúng muốn hiện nay là công nghệ."

"Chúng muốn rô bốt, chúng muốn máy tính, chúng muốn video game, và tôi đâu phải là ai mà cố cách ly chúng khỏi những thứ ấy? Thế giới vẫn dần bước tiếp đi, và chúng ta cũng phải cố mà theo đuổi nó. Đó cũng chính là nguyên do vì sao tôi tập trung nhiều nhất vào những nhân viên robot tối tân của mình, những cỗ máy đầy cuốn hút ấy chính là thứ đã tạo nên Funland, chúng chính là Funland!"

"Để trả lời cho câu trả lời trên sao? Không. Tôi không có ý định kỉ niệm cho quá khứ. Theo tôi, thứ quan trọng nhất là tương lai. Và những chú rô bốt đang mang trong mình trái tim của Funland thì sao ư? Chúng chính là tương lai."

Vào năm đó, lượng khách báo cáo về sự cố tại công viên Funland ngày càng gia tăng. Các trò chơi xuống cấp thường xuyên hơn những năm trước, nền đất tự nhiên tại các điểm tham quan và quầy hàng bắt đầu lấn chiếm các công trình nhân tạo, xâm lấn vào công viên. Cùng với các báo cáo về hiện tượng lạ ở các nhân viên rô bốt, thú máy như tự lẩm bẩm một mình hay mắc kẹt tại những hoạt động không được phép diễn ra liên tục; đã có nhiều du khách nhận ra điểm bất thường.

Vì nhiều tờ báo địa phương đã đăng tải thông tin về việc Funland bị "ma ám", kèm theo việc các chủ tọa đài phát thanh cố ca ngợi công viên trong quá khứ, dư luận dần trở nên bất bình. Tin đồn bắt đầu truyền tới các du khách và cựu nhân viên — vào khoảng thời gian này, các rô bốt có biểu hiện "trầm cảm" hoặc "buồn bã". Bất chấp các báo cáo kể trên cùng sự xuống cấp rõ rệt của trò chơi và các cá thể SCP-821-1, ngài Funland vẫn đảm bảo với công chúng rằng mọi chuyện vẫn như bình thường. Sau tuyên bố trên, ngài Funland đã không có động thái trùng tu hay khắc phục tình trạng của công viên, mà thay vào đó ông tin rằng công viên "là một thể sống, nó có thể tự hồi sinh chính nó."

Vào năm 1979, Funland đóng cửa vĩnh viễn. Các trò chơi, quầy hàng, rô bốt bị bỏ hoang tới hư hỏng nặng. Trong vài năm sau đó, người dân địa phương và các nhà thám hiểm đô thị đã báo cáo về việc công viên vẫn đang được thiên nhiên cải tạo, kèm theo việc duy trì niềm tin rằng công viên đã "bị ma ám" bởi các du khách cũ, nhân viên cũ, thậm chí là các rô bốt tự động tại đây.

Công viên đóng cửa trong suốt 30 năm tiếp theo.

Hàng rào mắt cáo sừng sững dựng quanh những tàn tích bị lãng quên của Funland đang sừng sững trước mắt bạn, bị chắn bởi thứ rào cản đang ngăn bạn vào trong. Hàng rào đã bị cắt ra — bạn đến gần, rào như cuộn lại, để mở rộng hơn.

Cứ như là công viên đang mời gọi bạn tới thăm.

Đêm tĩnh lặng, nhưng không khí như dính tĩnh điện. Quanh bạn là tàn dư của những rô bốt làm việc tại đây, là những quầy hàng vốn từng căng tràn sức sống, là những trò chơi khởi động liên tục; nơi đây im đến lạ, cảm giác thật… lạc lõng?

Bạn không tin vào những tin đồn như là: "Ôi, đừng có vào đó, nó bị ma ám đấy!" hay "Bị điên à? Tôi có nghe kể là bọn rô bốt sẽ sống dậy rồi giết chết cậu vì chúng vẫn đang cáu vì công viên bị đóng cửa đấy." Những điều đó không thể là thật — thứ đáng sợ nhất ở đây là kim loại đã gỉ sét.

Vậy nên khi bạn nghe thấy âm thanh máy móc ồ ồ, cùng với vòng xoay sống lại trước mắt, tiếng bánh răng nghiến ken kén xuyên lớp gỉ, tiếng nhạc vặn vẹo hòa chung với âm thanh của những cỗ máy đang ngủ yên, bạn không biết nên nghĩ gì. Bạn chạy.

Tiếng cười vô hồn cùng ánh sáng le lói của những người đã dạo chơi dọc công viên bỏ hoang vây quanh bạn khi bạn chạy trốn, bóng ma hiện mới từng góc. Tiếng calliope lớn dần, một giai điệu đậm chất trêu ngươi vang vọng khắp chốn tàn tích Funland khi bạn chạy tới cửa ra. Bạn tới được hàng rào, một giọng nói vọng ra cho bạn nghe.

"Cảm ơn vì đã ghé thăm công viên của chúng tôi, hẹn gặp lại lần sa—"

Bạn lách qua hàng rào để thoát, ngay lập tức, cả công viên lẫn bóng ma trong đó về với thinh không tĩnh lặng một lần nữa.

Vào mùa xuân năm 2009, các tòa báo địa phương báo cáo rằng một nhóm phá hoại đã đột nhập vào cứ điểm SCP-821 bị bỏ quang và dựng trại tạm thời. Ban đầu, dư luận đã phản đối dữ dội; song khi biết tin nhóm người không có ý định phá hoại các công trình mà là tu sửa chúng, chính quyền địa phương đã không biết nên đưa ra động thái phản ứng ra sao. Trong vài tháng sau, người dân địa phương vẫn tranh luận nên đưa ra biện pháp xử lí ra sao, trong khi nhóm nhỏ những cá nhân đã bắt đầu khởi động một dự án tâm huyết với mục đích "phục sinh lại công viên và thổi nên làn gió mới tới hồn cốt còn lại của những trò chơi, tòa kiến trúc và linh hồn của công viên".

Theo kết quả xác định, những "kẻ phá hoại" là nhóm các dị nghệ sĩ mang tên Aethos (TLĐLG-821-4). Thành viên của nhóm có nhiều cá nhân có sở trường và tài năng khác nhau, bao gồm các nhà điêu khắc biến đổi thực tại, các nghệ sĩ bẻ cong thực tại qua âm nhạc cùng các nghệ sĩ bình thường. Theo các tờ báo, TLĐLT-821-4 chỉ có duy nhất một mục đích: "biến khu hội chợ bỏ hoang này thành một lễ hội cho nghệ thuật, trí tưởng tượng kiêm tượng đài lưu giữ kí ức của quá khứ".

Tổ Chức đã không thể xác định làm thế nào Aethos đã chiếm được công viên; dựa theo hồ sơ của quận, công viên đã được chuyển nhượng cho nhóm vào tháng bốn năm 2009 cùng tờ ghi chú có nội dung "khoản tài trợ từ thiện từ ngài Funland gửi tới các nghệ sĩ tương lai." Trong vài tháng tiếp theo, rào chắn được dựng quanh công viên, che lấp hết mọi thứ đang diễn ra bên trong.

Vào ngày 17 tháng 6 năm 2009, công viên chính thức mở cửa, các tấm áp phích và tờ rơi đã xuất hiện tại các tòa nhà ở địa phương, mặt tiền các cửa hàng lẫn trong thùng thư của các hộ thuộc địa phận của quận và thành phố lân cận.

Trong vài thập kỉ, Hội Chợ Vui Chơi Dixie đã làm xiêu lòng biết bao vị khách. Dù đã qua nhiều tên gọi khác nhau, từ Funland tới Rạp Xiếc Hampstead Bros, vẫn có một điều không đổi; mọi con người và máy móc đã làm việc, cư ngụ và sống tại đây chính là linh hồn đích thực của công viên. Chúng ta nhớ tới họ, xem những câu chuyện của họ, nhập vai vào họ — họ vẫn ở đó, đợi chờ.

Aethosland không giống những công viên cũ trong quá khứ. Chúng tôi không có ý muốn cố trở nên tốt hợp hay khác biệt. Chúng tôi không cải tạo tất cả, chúng tôi không định tạo ra những điểm tham quan tuyệt đẹp với công nghệ tối tân nhất hay những thứ hào nhoáng — chúng tôi là nghệ sĩ, và chúng tôi sẽ hồi sinh nơi này. Mọi thứ vốn đã ở đây, chờ đợi khán giả ghé thăm — chúng tôi đơn thuần, là cho nó một cơ hội thứ hai.

Hãy đến đây và đón xem nơi chốn của những giấc mơ, ma thuật, nghệ thuật, và quan trọng nhất, là kỉ niệm.

Vào ngày ra mắt, Aethosland đã giới thiệu đa dạng một loạt các điểm tham quan về lịch sử công viên. Bao gồm, nhưng không giới hạn ở các khu vực sau đây:

  • Con Đường Họa Sĩ: Con Đường Họa Sĩ gồm có các gian hàng bán đồ thủ công và gian trò chơi các-na-van kinh điển, kết hợp với những phương thức nghệ thuật hiện đại.
  • Vườn Vui Chơi: Vườn Vui Chơi là sự kết hợp giữa hệ thực vật dị thường và tự nhiên, các tác phẩm điêu khắc dị thường và bình thường, cùng các khu cảm biến đầu vào dị thường.
  • Sân Khấu Aethosland: Được xây dựng từ những gian hàng nguyên bản, Sân Khấu Aethosland có tổ chức các buổi diễn của "Nhóm Nhạc Metal Đồng Thau Tuyệt Đối", vốn là nhóm nhạc gồm các thành viên là cá thể SCP-821-1 được tái chế, các buổi diễn dị ảo thuật, kịch, và vân vân.
  • Hẻm Funland: Là tập hợp các trò chơi được phục hồi và cải tiến bằng cách trò chơi cơ bản, kết hợp với các cá thể SCP-821-1 và tạo vật bẻ cong thực tại. Hẻm Funland tràn ngập ánh sáng, điểm tham quan và các trò chơi độc đáo. Các cá thể SCP-821-1 thường được tích hợp trực tiếp vào trò chơi, ví dụ như trò Aethosland Speedster, các toa tàu được thay thế bởi các cá thể SCP-821-1 từ trò chơi "Vòng Xoay Phi Mã" cũ, từng người trải nghiệm sẽ được ngồi trên lưng ngựa máy chạy dọc theo đường ray của tàu lượng siêu tốc.
  • Góc Xiếc: Được xây dựng từ khu Nhà Xiếc cũ, Góc Xiếc là sự kết hợp giữa các buổi biểu diễn của con người và rô bốt, với những màn biểu diễn hiện đại và nghệ thuật của các nghệ sĩ xiếc cổ điển. Đây cũng là địa điểm cung cấp nhà ở cho toàn bộ nhân viên của Aethosland như trước đó.

Aethosland đã gặt hái được thành công nhỏ — trong khi các cá nhân đã đến trải nghiệm báo cáo rằng đây là một trải nghiệm "đổi đời" và "tuyệt diệu", vì dư chấn của những cuộc suy thoái kinh tế quá lớn, lượng khách đến vẫn thấp. Công viên gặp khó khăn trong việc duy trì lợi nhuận, cùng với sự cạnh tranh với các khu giải trí theo chủ đề có uy tín hơn. Aethosland không thể sánh kịp với các đối thủ cạnh tranh về quy mô hoặc tài chính, công viên đã không thể phát triển vì khó khăn tài chính, vì toàn bộ lợi nhuận đã đều được dùng để hỗ trợ cho các nhân viên và nghệ sĩ đang sống tại công viên.

Sau 3 năm gặp khó khăn về kinh tế, vào năm 2012, các thành viên sáng lập Aethosland đã đưa ra quyết định cuối cùng — để giữ công viên, họ cần cộng tác với các tổ chức, nghệ sĩ và cộng đồng khác. Vì vậy, họ đã liên hệ tới một nhóm kịch nổi tiến với những buổi diễn kịch sắp đặt độc đáo và đa dạng mang tên Pseudogenesis Production.

Pseudogenesis Production và đội ngũ Aethosland sẽ cộng tác cho một trải nghiệm sân khấu tương tác quy mô lớn mang tên "linh hồn Aethosland, quay ngược về trần thế." Dự án đã hoàn thành khi công viên mở cửa vào mùa hè năm 2013.

Vào ngày mở cửa, trước buổi diễn chính thức, giám đốc kiêm nhà sáng lập của Pseudogenesis Production, Stephanie Pseudo, đã có mặt. Dưới đây là trích đoạn bài phát biểu của bà trước khi khai màn vở kịch "Sự sống, Tiếp tục".

"Sự sống, Tiếp tục không chỉ là màn biểu diễn ở công viên giải trí thông thường. Nó không chỉ là một vở diễn, không chỉ là một vở kịch giật gân, không chỉ là một trải nghiệm rỗng tuếch. Sự sống, Tiếp tục là Aethosland, nhưng không chỉ thế. Nó còn là Dixie, Hampstead và Funland — không phải theo cách ta nhớ về họ, mà là cách họ nhớ về chính mình, thông qua những kí ức và hồn cốt còn vương vấn lại."

"Từ giờ trở đi, Sự sống, Tiếp tục sẽ tồn tại chừng nào công viên còn tồn tại. Mưa, mưa đó, tận thế, hay quản thúc cũng không thể ngăn nổi sự tồn tại của công viên. Các nghệ sĩ biểu diễn là công viên, sân khấu là công viên, và cốt lõi là công viên. Dư âm vang vọng của những người đi trước, những cuộc đời bị lãng quên, những tiếng hét, cười, sự vui thú đã vang vọng tại công viên này suốt vài thập kỉ, điều ấy đã mang lại nỗi giải trí cho hàng ngàn du khách — tất cả, sẽ được thể hiện trong Sự sống, Tiếp tục."

"Ồ khoan, và… một điều nữa. Những linh hồn và kí ức ở đây có thể là thật, nhưng đừng lo lắng, vì mọi thứ bạn thấy đều không phải thật đâu. Tất cả đều là ảo; chúng đều là một phần của buổi diễn. Hãy lắng nghe linh hồn của bạn và nghe theo trực giác của mình, hãy dõi theo hình ảnh ma thuật hé mở trước đôi mắt bạn. Hãy trở thành một phần buổi diễn, của tấm thảm đang dần hoàn thiện mang tên Aethosland."

Sự sống, Tiếp tục, được gán mã định danh SCP-821-A, là một hiệu ứng lan truyền nhận thức đang ảnh hưởng tới toàn bộ công viên, được tiếp năng lượng bởi lõi thông diễn học thao túng được cho là đã hiện diện tại khuôn viên vào cuối những năm 1600.

SCP-821-A tạo ra các "dư âm", hoặc các hình ảnh mờ bán trong suốt của những cá nhân trong lịch sử công viên, chúng xuất hiện và sống lại một khoảnh khắc nhất định trong đời các cá nhân trên. Tuy vô hình, song các bóng hình vẫn có khả năng tương tác với công trình đang có tại công viên. Các dư âm không nhất quán giữa các "buổi diễn", nó mang nhiều hình thái và hình dạng khác nhau, mỗi lần xuất hiện, chúng đều trải qua một thói quen cụ thể thời còn ở công viên. Một số trường hợp đáng chú ý bao gồm:

  • SCP-821-A-2: SCP-821-A-2 thường được thấy khi đang lang thang bên trong Vườn Vui Chơi, ngồi trên ghế dài, mỉm cười khi khách đi ngang qua. Khi có một đứa trẻ tiếp cận dị thể, nó sẽ lấy một cúc áo bằng phương thức không rõ và đưa tặng đứa trẻ đó như quà lưu niệm. Chiếc cúc áo hoàn toàn trùng khớp với mẫu cúc áo được tặng vào những năm ~1965. Cá thể này được cho là đã mô phỏng Johnathan Dixie.
  • SCP-821-A-7: SCP-821-A-7 là một bóng người nhỏ, chỉ xuất hiện dưới các trường hợp cụ thể. Chúng có thể được nhìn thấy lần đầu tại Góc Xiếc khi bước ra khỏi một xe kéo trước khi xe được chuyển vào công viên. SCP-821-A-7 sẽ đi tìm trẻ lạc, nắm tay chúng. Các trẻ lạc sẽ được SCP-821-A-7 hộ tống tới phòng bảo vệ trước khi biến mất. Dựa theo mô tả từ các trẻ lạc, SCP-821-A-7 được cho là Ogden Hampstead.
  • SCP-821-A-23: SCP-821-A-23 mang hình dạng của một con khỉ đột máy, từng là nhân viên vận hành trò chơi lại Funland. Mỗi tối, vào lúc 7:00 chiều, SCP-821-A-23 sẽ xuất hiện tại Hẻm Funland, đập ngực và gào vào đám đông đang tụ tập. Nó sẽ tìm mua Kẹo Bông Vui Vẻ3 qua phương thức chưa rõ trước khi nhảy qua các quầy hàng và điểm tham quan để đến Vòng Đu Quay Lồng. Khi đến điểm tham quan, SCP-821-A-23 sẽ leo lên kiến trúc trước khi dừng lại ở đỉnh và vui vẻ tương tác với những du khách đang trải nghiệm trò chơi. Cá thể SCP-821-A-23 sẽ biến mất sau khoảng thời gian nhất định, từ 8:05 tối tới 9:15 tối.

Sau buổi diễn đầu tiên của Sự sống, Tiếp tục, doanh số bán vé tại Aethosland đã tăng 400%, lượng tin tức trên báo chí về công viên cũng tăng đáng kể. Các tòa soạn bình thường đã kinh ngạc trước những "buổi trình chiếu" này cũng như hoài nghi về loại công nghệ tân tiến được công viên sử dụng. Vì quan niệm sai lầm trên, Tổ Chức không cần thiết có động thái quản thúc chủ động, thay vào đó, ưu tiên hoạt động theo dõi dị thể.

Dù chương trình "mang tính đột phá" mới của công viên vẫn chưa đủ để xoay chuyển tình hình tài chính khó khăn của công ty. Sau hơn 2 năm vận hành, vào ngày bế mạc của mùa thứ 50, thông báo dưới đây đã được truyền tới khắp công viên.

Kính thưa các vị khách quý, các quý nhân viên cùng những linh hồn còn lại nơi đây. Tuy đã cố hết sức, song chúng tôi vẫn không thể cứu vãn được mọi chuyện theo ý muốn, nên chúng tôi buộc phải đưa ra thông báo sau.

Hôm nay là ngày hoạt động cuối cùng của Aethosland. Vì áp lực tài chính, cũng như chúng tôi không đồng ý với việc trả lương thấp cho nhân viên, chúng tôi không còn lựa chọn nào khác ngoài đóng cửa công viên này. Chúng tôi mong rằng nơi này sẽ không bị lãng quên — và có lẽ, trong tương lai, nó sẽ trở lại, lớn hơn và hùng mạnh hơn bao giờ hết.

Cảm ơn các vị đã ghé thăm công viên tập thể của chúng tôi trong suốt năm mươi năm qua, hẹn gặp lại.

Tới khi đó, mọi thứ còn lại đây, sẽ chỉ là những kỉ niệm.

Sau đoạn thông báo trên, SCP-821 đã bị bỏ hoang và đưa vào diện quản thúc của Tổ Chức trong vài tháng sau đó. Dù không có khách viếng thăm hay nhân viên tại khu vực, SCP-821-A vẫn còn tồn tại tới ngày nay, dù số lượng và độ nhìn thấy của các cá thể SCP-821-A đang giảm dần theo thời gian.

Từ khi vào diện quản thúc của Tổ Chức, không ghi nhận thêm một cá thể SCP-821-A mới nào. Mọi nghiên cứu về các cá thể SCP-821-1 còn lại cùng các SCP-821-A đã bị ngừng lại vì dị thể đang trong quá trình tái phân loại thành vô hiệu hóa. Các nghiên cứu về việc đảo ngược quá trình hay trì hoãn độ mất của hiệu ứng đã ngưng trệ hoàn toàn, vì không thể tìm ra phương pháp đảo ngược thành công khoác ngoài việc tái mở cửa công viên — phương án trên đã bị bãi bỏ vì mối đe dọa tiềm tàng với bức màn.

Theo dự kiến, SCP-821 sẽ bị vô hiệu hóa muộn nhất vào năm 2030.

Có gì đó về mùi đất ở đây. Sau cơn mưa, nó không chỉ có mùi đất, không, còn hơn cả thế. Đất này có mùi của sự cũ kĩ. Bền bỉ. Vĩnh hằng.

Mỗi khi trời mưa, mùi hương của kẹo bông và bỏng ngô phát ra; khi gió thổi, những cánh cửa chớp đóng lại, còn kí ức thì tụ lại trong những công trình xuống cấp đến nỗi đứng còn chẳng vững.

Khi mặt trời chiếu rọi, cả công viên sẽ bừng sáng sức sống, tràn ngập tiếng cười và trẻ con; khi mặt trăng lên cao, ánh sáng của các nghệ sĩ hòa vào các diễn viên xiếc, người biểu diễn, và số ít người đam mê đã dành cả thanh xuân của mình tại nơi này.

Hằng đêm, sẽ có một lễ hội; hằng đêm, sẽ có buổi tưởng niệm.

Và tới một ngày nào đó, những điều duy nhất còn lại là kỉ niệm của những người đã tới thăm, tận hưởng công viên này, cùng những bức ảnh họ chụp tại đây. Tất cả sẽ lại yên bình tại Vườn Giải Trí Dixie, như vốn dĩ nó đã là.

Vui chơi tới tột cùng.


Unless otherwise stated, the content of this page is licensed under Creative Commons Attribution-ShareAlike 3.0 License.