Information

Bản vẽ tái hiện một thực thể cây trong SCP-2571 ("Cổ Thụ Craggle").

00:23

01:09

02:42
Name: Công viên Cragglewood
Author: Trackusus
Rating: 4/4
Created at: Tue Dec 31 2024
Mã vật thể: SCP-2571
Phân loại: Euclid
Quy trình Quản thúc Đặc biệt: Phần mềm trí tuệ nhân tạo tự động (I/O-MANDELA) cần được triển khai nhằm rà soát các cuộc thảo luận trực tuyến đề cập đến SCP-2571. ĐĐNCĐ Phi-7 ("Trò Cười") sẽ điều tra các cuộc thảo luận trên rồi đưa ra phương thức đối phó phù hợp cho từng trường hợp cụ thể.
Mô tả: SCP-2571 là định danh cho một ký ức tuổi thơ liên tục xuất hiện về một công viên giải trí chưa từng tồn tại ('Công viên Cragglewood'). Tổ Chức ước tính có khoảng 0.05% dân số thế giới bị SCP-2571 tác động; tuy nhiên, các bằng chứng gần đây cho rằng con số này có thể đang gia tăng. Nguyên nhân chính cho sự lan truyền của SCP-2571 hiện vẫn chưa được làm rõ — đáng chú ý rằng, có vẻ dị tính chủ yếu ảnh hưởng đến những đối tượng là con một trong gia đình.
Thuốc xóa trí nhớ ban đầu có tác dụng trên các đối tượng chịu ảnh hưởng, nhưng ngay khi thuốc hết tác dụng thì những ký ước liên quan đến Cragglewood sẽ xuất hiện trở lại. Mặc dù có sự khác nhau trong những mô tả về ký ức trên, có một số chi tiết luôn giữ tính nhất quán như:
Hiện vẫn đang tiến hành các cuộc điều tra nhằm xác định bản chất thật sự của SCP-2571 cùng Công viên Cragglewood.
Phụ lục 2571.1: Bản ghi thẩm vấn
BẢN GHI PHỎNG VẤN
THỜI GIAN: 16/11/2002
NGƯỜI THẨM VẤN: Ts. Reiner
ĐỐI TƯỢNG: Rupert Duccasoux[BẮT ĐẦU BẢN GHI.]
REINER: Anh có thể nhớ được những gì về 'Công viên Cragglewood'?
ĐỐI TƯỢNG: Mẹ nó. Ra là về việc này à? Đó chỉ là cơn ác mộng tôi từng hay có thôi.
REINER: Anh có thể giải thích cụ thể hơn không?
ĐỐI TƯỢNG: Ừ thì, tôi nghĩ có lẽ — chắc là nó dựa theo một cái công viên có thật nào đó mà tôi từng đi hồi nhỏ thôi, anh hiểu mà nhỉ? Có khi là tôi bị ám ảnh quá nên đâm ra nhớ dai ấy mà.
REINER: Chuyện gì đã xảy ra trong cơn ác mộng?
ĐỐI TƯỢNG: Tôi tiến vào cái công viên giải trí đó. Nó kiểu như Disneyland, cơ mà nhỏ hơn. Không có trò chơi nào hết; chỉ có một con đường dài quanh co giữa rừng. Cảnh quan sáng sủa và đầy màu sắc như phim hoạt hình vậy. Và có mấy cây cối xung quanh, nhưng mà…
REINER: Kể tôi nghe về những cái cây đi.
ĐỐI TƯỢNG: Bọn chúng cái nào cũng có mặt người cả. Con nào cũng ca hát. Chúng có vẻ toe toét vui vẻ như mấy bộ phim hoạt hình hồi xưa ấy. Và chúng cứ hát hát cười cười mãi thôi.
REINER: Còn điều gì khác mà anh có thể kể không?
ĐỐI TƯỢNG: Có một tiếng nhạc phát ra khắp nơi. Nó nghe giống tiếng đại phong cầm, nhưng không phải kiểu trong một nhà thờ. Giai điệu của nó giống với loại hay chơi trong carnival hơn.
REINER: Từ nãy anh có nói với tôi là ở đó không có trò chơi nào hết.
ĐỐI TƯỢNG: Ừ, không có, khoan. Tôi sai rồi. Có một trò chơi ở đó. Một trò duy nhất. Cái trò mà có mấy con ngựa quay vòng tròn ấy. Anh hiểu tôi định nói về cái gì chứ?
REINER: Vòng quay ngựa gỗ.
ĐỐI TƯỢNG: Ừ. Là trò đó. Đó là nơi mà tiếng nhạc phát ra.
REINER: Anh có ở đó một mình không?
ĐỐI TƯỢNG: Không. Còn có những đứa trẻ khác đi cùng với tôi. Họ cũng không mấy vui vẻ gì khi ở đó đâu. Chúng tôi gặng cười trên môi và thành tiếng, nhưng làm thế cốt chỉ là để kìm cho chúng tôi không khóc toáng lên thôi. Anh biết đấy, để đánh lừa những cái cây. Để những cái cây không thấy được vẻ sợ hãi của chúng tôi. Để những cái cây được vui vẻ.
REINER: Để cho chúng được vui vẻ?
ĐỐI TƯỢNG: Ừm.
REINER: Còn điều gì khác mà anh có thể kể không?
ĐỐI TƯỢNG: Ừm, đệt. Tôi không chắc nữa. Tôi đã không mơ về nơi này mấy năm rồi. Ờ, tôi nghĩ… Có gì đó nữa vào khúc cuối.
REINER: Xin anh hãy thư giãn. Cứ dành thời gian suy nghĩ đi.
[Đối tượng nhắm mắt lại.]
ĐỐI TƯỢNG: Ngay khi tôi vừa chuẩn bị rời đi, thì có thứ gì đó xuất hiện. Một cái cây nhỏ, trồi lên kế chân tôi. Nó ngước nhìn tôi. Nó mỉm cười, cười một cách vui vẻ với cái miệng rộng toét ra. Khi tôi nhìn thấy nó cũng là lúc tôi bắt đầu hét lên. Tôi tỉnh dậy ngay sau đó.
REINER: Sao cái cây đấy lại khiến anh la hét?
[Đối tượng mở mắt ra.]
ĐỐI TƯỢNG: Bởi vì nó mang khuôn mặt của tôi.
[KẾT THÚC BẢN GHI.]
BẢN GHI PHỎNG VẤN
THỜI GIAN: 09/02/2003
NGƯỜI THẨM VẤN: Ts. Reiner
ĐỐI TƯỢNG: Janine Yearling[BẮT ĐẦU BẢN GHI.]
REINER: Cô đã bao giờ leo lên cái vòng quay ngựa gỗ đấy chưa?
ĐỐI TƯỢNG: Hả? Không bao giờ. Anh có bị điên không?
REINER: Vậy chuyện gì đã xảy ra khi cô nhìn thấy nó?
ĐỐI TƯỢNG: Có vài đứa trẻ leo lên nó. Tôi thì không. Mấy đứa leo lên thì đứa cười đứa mếu. Có đứa thì ôm lấy bọn không leo lên. Vài đứa khác thì lại ôm lấy nhau.
REINER: Vậy chuyện gì đã xảy ra?
ĐỐI TƯỢNG: Họ ngôi lên vòng quay. Còn chúng tôi thì rời đi.
REINER: Chuyện gì đã xảy ra với họ?
ĐỐI TƯỢNG: (bực bội) Sao mà tôi biết được chứ? Chúng tôi đã rời đi cơ mà.
REINER: Cô bỏ họ lại à?
ĐỐI TƯỢNG: (trở nên bực bội hơn) Ừ đấy, chúng tôi đã bỏ họ lại. Anh nghĩ chúng tôi nên ở lại đó hả? Để xem điều gì sẽ xảy ra sao?
REINER: Tôi xin lỗi. Tôi không cố ý buộc tội cô gì cả. Khi đó cô chỉ là một đứa trẻ thôi mà. Không ai lại đi đòi hỏi cô phải—
ĐỐI TƯỢNG: Ừ phải rồi, tôi chỉ là một con nhãi đáng chết trong một cơn ác mộng chết giẫm mà thôi, và tôi — tôi chỉ —
[Đối tượng lắc đầu.]
ĐỐI TƯỢNG: Tôi chỉ, anh không biết là chỉ nhắc về chuyện này thôi đã ảnh hưởng lên tôi, cảm xúc của tôi như thế nào đâu. Tôi không muốn nói về nó. Tôi chỉ muốn quên nó đi thôi. Sao các anh không để cho chúng tôi được — được —
[Đối tượng cúi đầu xuống hai tay.]
ĐỐI TƯỢNG: Tôi xin lỗi, chỉ là —
REINER: Không cần phải xin lỗi đâu, cô Yearling. Cô rõ ràng là đã có một trải nghiệm đầy ám ảnh mà.
[Đối tượng nức nở.]
ĐỐI TƯỢNG: Tôi chỉ là, chỉ là, tôi không hiểu được.
REINER: Tôi không nghĩ là cô có thể hiểu được. Cái mà cô cùng nhiều người khác đang trải qua chẳng có nghĩa lý gì mấy.
ĐỐI TƯỢNG: (tiếng nức nở nghẹn ngạo) Không phải về cái đó. Chỉ là…
REINER: Là gì?
ĐỐI TƯỢNG: Có một đứa trẻ. Một trong những người đã leo lên vòng quay đó.
REINER: Ừ?
ĐỐI TƯỢNG: Tại sao? Tại sao anh ta lại ôm tôi? Tôi không biết — chưa từng biết anh ta là ai cả —
[Đối tượng tiếp tục khóc.]
[KẾT THÚC BẢN GHI.]
BẢN GHI PHỎNG VẤN
THỜI GIAN: 12/06/2004
NGƯỜI THẨM VẤN: Ts. Reiner
ĐỐI TƯỢNG: Randolph Blair[BẮT ĐẦU BẢN GHI.]
REINER: Tôi muốn nói chuyện với anh về cuộn băng cát xét này.
ĐỐI TƯỢNG: Trời ơi.
REINER: Tôi hiểu rằng điều này là —
ĐỐI TƯỢNG: Các người không bao giờ chịu hiểu đúng không. Tôi không muốn bàn về chuyện này với các người. Mẹ nó. Đáng ra tôi không nên kể cho ả bác sĩ tâm lý về nó, con điếm chết tiệt đó —
REINER: Xin hãy giữ bình tĩnh, thưa anh Blair. Tôi cần anh tập trung.
ĐỐI TƯỢNG: (thở dài) Làm cho xong việc này đi.
REINER: Cuộn băng cát xét này. Anh đã lấy nó từ đâu vậy?
ĐỐI TƯỢNG: Tôi không biết. Tôi không biết cái quái gì hết. Tôi tìm được nó khi đang dọn dẹp gác mái. Tôi chỉ nghĩ đó là một bản sao cũ của phim Biệt đội săn ma gì đó thôi.
REINER: Anh có nhận ra hình ảnh nào trong đấy không?
ĐỐI TƯỢNG: Tôi không biết nữa. À. Từ mấy cơn ác mộng. Mấy cơn ác mộng khỉ chó đó. Chắc ai đó đã cho tôi xem cuộn băng khi tôi còn nhỏ.
REINER: Anh đã sống trong căn nhà này cả đời đúng chứ?
ĐỐI TƯỢNG: Ừ.
REINER: Ba mẹ nuôi anh lớn trong chính căn nhà này?
ĐỐI TƯỢNG: Ừ. Hỏi quái gì lòng vòng thế?
REINER: Phòng ngủ hướng cửa trước —
ĐỐI TƯỢNG: Nghe này, tôi không muốn nghe về thứ vớ vẩn đấy, được chứ?
REINER: Tôi hiểu. Nhưng chúng tôi cần phải biết tường tận mọi việc, thưa anh Blair. Tại sao phòng ngủ hướng cửa trước lại —
ĐỐI TƯỢNG: Tôi không biết. Tôi không biết cái quái gì hết. Căn phòng đó lúc nào cũng đã có đồ quái gì đó bên trong. Nhưng không ai dùng đến chúng hết. Đó là lý do tại sao tôi khóa nó lại, hiểu chứ? Tôi không muốn nghĩ nhiều về nó.
REINER: Tôi hiểu rồi, anh Blair. Tôi chỉ muốn hỏi là —
ĐỐI TƯỢNG: Chúng ta xong chưa?
REINER: Tôi chỉ còn một câu hỏi nữa thôi.
ĐỐI TƯỢNG: Sao cũng được.
REINER: Thưa anh Blair, lúc nào anh cũng là con một à?
[Đối tượng từ chối trả lời.]
[KẾT THÚC BẢN GHI.]
GHI CHÚ: Đối tượng từ chối thực hiện thêm bất kỳ cuộc thẩm vấn nào khác.
[00:21]: Góc quay chuyển hướng tới những đứa trẻ khác đang đi trên con đường; vài đứa đang nắm tay nhau.
[00:32]: Góc quay hướng về con đường bằng sỏi.
[00:36]: (Tiếng nức nở nhỏ.)
[00:39]: GIỌNG NÓI 1: (thì thầm) Em sợ.
[00:41]: GIỌNG NÓI 2: (thì thầm) Shhh. Không sao đâu. Sẽ ổn mà. Đừng khóc. Em phải cười lên. Em phải cười.
[00:55]: (Tiếng hát từ xa.)
[00:58]: GIỌNG NÓI 2: (thì thầm) Cười lên. Mau, cười, lên, đi, chúng ta sẽ ổn thôi, anh hứa. Anh sẽ xử lý —
[01:02]: Nhiễu sóng.
[01:09]: Những hình ảnh mập mờ.
[01:10]: (Tiếng hát vặn vẹo cùng tiếng nhạc calliope.)
[01:15]: (Tiếng cười lớn vui vẻ.)
[01:20]: (Tiếng hát cùng tiếng nhạc trở nên dữ dội hơn.)
[01:25]: GIỌNG NÓI 2: (thì thầm) Ôi không.
[01:26]: Nhiễu sóng.
[01:30]: Khoảng mười hai đứa trẻ tập trung xung quanh một vòng quay ngựa gỗ.
[01:32]: GIỌNG NÓI 1: (thì thầm) Có chuyện gì vậy?
[01:35]: GIỌNG NÓI 2: (thì thầm) Sh, cứ…
[01:39]: (Tiếng hát dữ dội hơn.)
[01:42]: GIỌNG NÓI 2: (thì thầm) Ôi không.
[01:45]: GIỌNG NÓI 1: (thì thầm) Chúng là gì — chúng là gì vậy —
[01:48]: GIỌNG NÓI 2: (thì thầm) Nghe này, em cần phải —
[01:52]: Góc quay hướng sát xuống con đường sỏi.
[01:58]: GIỌNG NÓI 2: Anh xin lỗi. Anh xin lỗi. Em phải rời đi ngay. Em phải —
[02:01]: GIỌNG NÓI 1: Không! Anh không thể —
[02:05]: (Tiếng hát trở nên dữ dội hơn. Tiếng khóc của những đứa trẻ có thể được nghe thấy.)
[02:08]: GIỌNG NÓI 2: Đi đi, làm ơn, anh xin lỗi, anh sẽ ổn thôi, cứ —
[02:12]: Nhiễu sóng.
[02:20]: Khung hình rung lắc dữ dội, hướng nhanh trên một con đường mòn.
[02:21]: (Tiếng thở mạnh.)
[02:22]: (Tiếng hát từ xa.)
[02:25]: GIỌNG NÓI 1: (thì thầm) Không, không, không, không —
[02:30]: Máy quay bị văng đi rồi rơi xuống đất. Góc quay giờ tập trung vào một khuôn mặt.
[02:35]: GIỌNG NÓI 1: (nức nở) Không, không, không, đừng mà, xin đừng —
[02:38]: Khuôn mặt ngước lên và cười.
[02:41]: GIỌNG NÓI 1: (nức nở) Không không không —
[02:42]: (GIỌNG NÓI 2 bắt đầu cất tiếng hát.)
[KẾT THÚC BẢN GHI.]